Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Lục bát Trần Vạn Giã  

Qua những tháng năm, thăng trầm cùng cuộc sống quê hương, từ mốc năm 2000, Trần Vạn Giã lại lần lượt xuất bản những tập thơ hoàn toàn theo thể thơ lục bát. Năm 2006, trong lời tựa cho tập thơ lục bát “Trầm tư với lá” của anh, nhà thơ, dịch giả Đào Xuân Quý viết rằng: “Trần Vạn Giã đã đi vào một con đường quá gay go, nguy hiểm đối với người làm thơ xưa nay…Gay go, nguy hiểm vì rất dễ sa vào chỗ đơn điệu, dễ biến thành vè, dễ làm người đọc chán. Nhưng Trần Vạn Giã đã tránh được tất cả những điều đó và gây được ấn tượng tốt nhờ có những câu thơ chân thật, có nghĩa, có tình… Hôm nay đọc “Hồn Chữ” được viết cách nay hơn 50 năm, người yêu thơ có thể thấy thêm rằng anh chính âm điệu “lục bát” đã làm giàu thêm hồn thơTrần Vạn Giã!(VÕ CHÂN CỬU )  

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/10/2017
Xem chi tiết bản tin

NHẬT KÝ THƠ của MANG VIÊN LONG

NHẬT KÝ THƠ của MANG VIÊN LONG


* TRẦN HUIỀN ÂN


Hình bên : Nhà văn MANG VIÊN LONG


…Tôi đang lật từng trang NHẬT KÝ THƠ của Mangg Viên Long.
Hồi giờ tôi vẫn nghĩ một bài thơ, cụ thể hơn là một câu thơ, một ý thơ đến với ta bằng sự rung động trực tiếp, ta chỉ cảm nhận, không nên và không cần phân tách, bình luận.
Tập thơ của MangViên Long có đến hơn 150 bài Thơ nói với mình, thơ truy niệm công ơn cha mẹ, về những chuyến đi xa viếng thăm ân Sư, bạn đạo, bạn đời; thơ tặng vợ con, bạn bè… Tập thơ là tập nhật ký, trải nhiều năm tháng, ghi chép qua nhiều góc độ lăng kính. Tuy có vẻ rất là đời thường, không nói chuyện cao siêu xa xôi gì hét, nhưng bàng bạc một không- khí-thiền vì Mang Viên Long viết từ “Lập Tâm tịnh thất”. Mà tôi thì… tuy có “cao tuổi” hơn Mang Viên Long, lại đang sống giữa bụi trần, lòng còn đầy những tham - sân, cho nên chỉ có thể nói chút cảm nhận trực tiếp thoáng gặp ban đầu.
Đôi khi tưởng Mang Viên Long đã đạt đạo:

Thênh thang đi giữa ta bà
Vui sao một kiếp không nhà từ đây
.
(Đường trần)
Thế nhưng… Vào một buổi chiều cuối năm tác giả như ẩn mình đển nhìn ngắm:

Phố chợ đông người sao thấy vắng?
Hoa tươi khắp nẻo vẫn màu không
Ngó quanh đời cảm thương mây lạnh
Một tiếng cười khan ứa lệ hồng!

(Chiều cuối năm cảm tác)
Ứa lệ mà biết lệ màu hồng thì phải là thăng hoa tâm trạng mới biết được. Sự thăng hoa ấy là của một thi sĩ vẫn còn đắm chìm trong cõi nhân gian! Hai tiếng “lệ hồng” đã giúp người đời bắt mạch Mang Viên Long, cũng như đã bắt mạch Phạm Thái qua ba tiếng “nghẹn má hồng”.
Hoặc:

Em như cơn gió
Thoảng qua đời anh
Khổ đau còn lại
Mênh mang trời xanh
.
(Cơn gió)
Trong đau khổ còn nhìn trời thấy mênh mang trời xanh thì cái đau khổ do cơn gió thoáng qua không quá nặng nề hay không còn nặng nề nữa đấy chứ?
Rồi khi lặng yên nghe tiếng chuông chùa và ngắm ánh trăng. Mang Viên Long thật tỉnh táo thấy ánh trăng như thong thả tiết chế từng gáo dội chứ không phải mênh mang tràn ngập:

Sân nhà rộng ánh trăng
Ngõ xa tiếng chuông gọi
Ta ngồi yên một mình
Trăng vàng từng gáo dội.

(Trăng)
Như thế là Mang Viên Long vẫn chưa thoát tục. Mang Viên Long vẫn là một người của đời thường, thật tình với chính bản thân:

Ngửi mùi hương lan
Thoảng trong gió lạnh
Cuộc đời gian nan
Chìm trong bất hạnh.

(Giây phút)
Và thông cảm với nỗi niềm của những người thân thuộc:

Cảnh vắng người đi thêm vắng vẻ…
Tuổi già thiếu bạn, biết cùng ai?
Năm canh trở giấc bao nhiêu mộng?
Mộng cũng như đời sao dễ phai?

(Tứ tuyệt)
Cho nên… đừng hỏi gì khi có lúc bắt gặp trong thơ tác giả nói như vậy, tưởng vậy… mà đôi khi chưa phải vậy. (Tôi muốn thử bắt chước một chút đạt đạo thoáng qua của Mang Viên Long…)

Huệ Thành – Mang Viên Long, cái tên vừa hay vừa ngộ. Anh vừa viết văn, vừa làm thơ, vừa lao động lấm lem cho cơm áo. Thơ của anh vừa ôm ấp cất giấu nỗi niềm riêng, vừa xinh xắn, nụ cười, vừa ngọt ngào lời ca tiếng hát trên từng bước chân đi.
Anh chân thành, cởi mở và tình cảm. Cuộc sống và tâm hồn anh có chút gì đó hơi nghịch chiều. Trong cuộc sống thường khó khăn, lận đận, thiếu trước hụt sau, niềm riêng khó nói, thì ngược lại tâm hồn anh, trài tim anh lúc nào cũng dạt dào hương vị tình người, tình đất, đậm đà thủy chung.
Thông thường chúng ta thấy đau là khổ, nghèo là khó. Nhưng ở anh, đau khổ là thuốc hay và nghèo khó là dinh dưỡng nuôi lớn tâm hồn. Có gần anh mới biết được anh, có biết được anh mới hiểu được anh, có hiểu được anh mới thật sự thông cảm và chúc mừng anh.
Chính từ sự đau khổ xé lòng, nỗi cô đơn thẳm sâu tưởng chừng như không có gì cứu vãn được, may mắn thay, anh đã tự đứng dậy và đã bước đi vững vàng hơn bao giờ hết. Sự mầu nhiệm này chính anh đã cảm nhận sâu sắc mà không phải ai cũng chia xẻ được.
Nếu thời gian có thể chia cắt phân đoạn theo từng khúc quanh đời người, thì mười năm trước đây là những năm tháng cay đắng cô đơn nhất đời anh để phải thở dài.

Ra đi cô quạnh một mình
Trần gian còn đọng chút tình nào chăng
?
Vâng! Anh đã thật sự bơ vơ trên chính “sân chơi” của mình, để rồi như cây thông già cô liêu bên rừng chiều mịt mù thươngg nhớ:

Anh, một bóng cây rừng cô tịch
Đứng bên đời thương nhớ xa xôi
.
Hình như nghiệp dĩ của nhà thơ là để người đời ca tụng, tôn vinh tác phẩm của mình, còn chính thân phận của nhà thơ lại hẩm hiu, trơ trọi:

Buồn vui ngày tháng âm thầm
Chết đem xuống mộ, trăm năm còn gì?

Bằng kinh nghiệm cay đắng tự thân, bằng tấm lòng chân tình tha thiết với mọi người, bằng nghị lực nội tâm biết tự vượt trên thân phận, anh đã tự mở cho mình một lối thoát. Thay vì đối đầu, trốn tránh hay hằn học cay đắng, thì anh đã nhẹ nhàng dang tay đón nhận, chung sống, mỉm cười và cảm ơn mọi cay đắng nghiệt ngã của cuộc đời, để rồi từ đó những bước chân anh đi nhẹ nhàng hơn, an lạc hơn và hòa nhịp hơn.

Nhờ em đã dạy cho anh
Để anh hiểu được ngọn ngành thương đau

Đời vẫn nặng với bao niềm khắc khoải
Và tương lai luôn mơ ước tinh khôi
.
Trong nỗi cô đơn bạc phận của chính đời mình, anh hiểu ra nỗi cô đơn mênh mông lạnh lẽo của kiếp nhân sinh; và anh đã tìm nguồn an ủi – có lúc ngay với “Tâm sự cùng cây Mai chiếu thủy” (trang 134). “Tâm tình cùng kiềm, dũa, khoan” (trang 161) hay “Trò chuyện cùng bươm bướm” (trang 165):

… Ta gọi bướm chuyện trò,
Tỏ đôi lời thân ái …
Bướm hồn nhiên vô ngại.
Đậu trên một nhành hoa!

Tâm hồn anh, thơ anh, cuộc sống của anh luôn gắn bó liên hoàn, chân thành chung thủy. Đọc thơ anh, ta như không cần phân tích, so đo mà dễ dàng cảm nhận tiếp sức.
Tập “Nhật Ký Thơ”, đứa con máu thịt của anh, như là mảnh vườn nhỏ bên hiên nhà, ở đó ta có thể bắt gặp hương thơm của nhiều loại hoa khác nhau, từ mộc mạc dễ thương, cho đến đài các phong lưu gai góc.
Từ một góc nhìn của một thân hữu đã từng cảm thông chia xẻ, tôi thật sự đồng cảm với anh qua từng trang từng chữ, nhưng không phải là tất cả.
Bây giờ, xin mời Bạn hãy đồng hành cùng tác giả, và xin được lắng nghe lời nhỏ to tự tình của các bạn.
Để kết thúc trang tản mạn này, ta hãy nghe tác giả tâm sự:

Gặp nhau một thoáng cuộc đời
Xin đừng oán trách, nặng lời khổ nhau!
Mai kia dầu tóc bạc đầu
Cũng còn một chút trước sau cõi này
.


TRẦN HUIỀN ÂN

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Lục bát Trần Vạn Giã (19/10)
TRẦN TRUNG ĐẠO “ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI” (18/10)
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI” (15/10)
THẾ GIỚI THI CA TƯ TƯỞNG BÙI GIÁNG (08/10)
LÊ NGỌC TRÁC với " QUẢNG NGÃI -CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ " (06/10)
Kazuo Ishiguro - Tiểu thuyết gia nổi tiếng của văn chương Anh ngữ (06/10)
" SÓNG NGẦM " NGÔ NGUYỄN (30/09)
VÕ CHÂN CỬU "Nặng tình với miền ký ức" (21/09)
TRẦN NHÃ MY ... NHỊP THƠ NHƯ NHỊP THỞ (18/09)
"XÓM TRĂM NĂM" MƠ VỀ NƠI XA THẲM (16/09)
NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM với "Đêm thơm lựng mùi sen" (10/09)
Đinh Hùng “Qua xứ ma sầu… gửi người dưới mộ” (06/09)
Phạm Công Thiện “Con chim lạ lạc miền hoang lương” (30/08)
"… NHƯNG KHÔNG NHIỀU LẮM NHỮNG CHỮ NGHĨA THÀNH THƠ " (23/08)
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG” (21/08)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem