Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 20/10/2018
Xem chi tiết bản tin

LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI”

LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI "


* CHÂU THẠCH



TIẾNG HOA RƠI

Dạo quanh vườn hoa tươi
Nhìn từng cánh hoa cười
Hương tình xuân thấp thoáng
Xào xạc lá khô rơi

Hạ về cơn mưa tới
Hoa héo rụng tả tơi
Tàn phai rồi sắc thắm
Từng cánh mỏng chơi vơi

Tim tím cả khung trời
Hoa mang tình muôn thuở
Ấp ủ hương cho đời
Đưa ta vào mộng mị

Thương nhớ làm sao vơi
Gió rung cành lả lơi
Lòng xao xuyến bồi hồi
Bướm đa tình lưu luyến

Còn đâu bóng em tôi
Trái sầu ôm mộng vỡ
Tìm nhau đến bao giờ
Nơi đâu là nguồn cội

Sâu thẳm cuộc đời người
Thời gian trôi lặng lẽ
Đợi chờ trong đơn côi
Bao giờ thu thay lá
Xuân về hoa thắm tươi

Tim đơn nào se sắt
Ray rứt cánh hoa rơi!
Lê Hoàng


Không hiểu vì sao khi đọc “Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng tôi lại liên nghĩ đến bài thơ “Sương Rơi” của Nguyễn Vỹ: “Sương rơi/ Nặng trĩu/ Trên cành/ Dương liễu/ Nhưng hơi/ Gió bấc/ Lạnh lung/ Hiu hắt/ Thấm vào/ Em ơi/ Trong lòng/ Hạt sương/ Thành một/ Vết thương…”. Tuy hai thể thơ khác nhau nhưng có lẽ tiếng rơi của hoa và tiếng rơi của sương đều làm cho cả hai tác giả “Thấm vào trong lòng thành một vết thương”.

Khác với Nguyễn Vỹ, nhà thơ lê Hoàng không thấy sự rơi ngay trước mắt mà ngược lại, thấy vườn hoa xanh tươi ngay trước mắt:

Dạo quanh vườn hoa tươi
Nhìn từng cánh hoa cười
Hương tình xuân thấp thoáng
Xào xạc lá khô rơi.

Là thi sĩ có khác, vui đó lại biến buồn ngay. Lê Hoàng chỉ thấy “Xào xạc chiếc lá rơi” mà nỗi buồn ập đến. Chỉ nhìn chiếc lá rơi nhà thơ đã liên nghĩ đến mùa xuân sắp qua và mùa hè sẽ đến, hoa sẽ tả tơi, tàn phai sắc thắm:

Hạ về cơn mưa tới
Hoa héo rụng tả tơi
Tàn phai rồi sắc thắm
Từng cánh mỏng chơi vơi.


Nhà thơ Xuân Diệu đã viết “Là thi sĩ nghĩa là ru với gió/ Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây/ Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây...” quả là rất đúng vì qua hai vế thơ nầy ta thấy Lê Hoàng đã “Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây” nên đã thương vay khóc mướn cho hoa còn đẹp trên cây, chỉ có lá vàng khô rơi rụng. Chính tâm hồn nhạy bén và nhạy cảm đã làm cho thi sĩ vui ít, buồn nhiều, để thơ như sợi của con tằm nhả ra thành lụa.
Bây giờ nhà thơ ca tụng hoa trong nước mắt:

Tim tím cả khung trời
Hoa mang tình muôn thuở
Ấp ủ hương cho đời
Đưa ta vào một mị.
Rồi Lê Hoàng sướt mướt hơn:
Thương nhớ làm sao vơi
Gió rung cành lả lơi
Lòng xao xuyến bồi hồi
Bướm đa tình lưu luyến


Trong truyện Kiều, Thuý Vân trách Kiều như sau khi nàng Kiều thấy mồ Đạm Tiên mà khóc: “Vân rằng: chị cũng nực cười/ Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa/ Rằng: hồng nhan tự thuở nào/ Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu?”. Vậy ở đây Lê Hoàng khóc cho hoa héo úa có khác chi Kiều khóc cho Đạm tiên ngày trước. Khác chăng là Đạm Tiên đã “Nửa chừng xuân thoắt gảy cành thiên hương” còn Hoa của Lê Hoàng thi vẫn còn “từng cánh hoa cười” khoe sắc thắm trên cây. Xét cho cùng nhà thơ Lê Hoàng có dư nước mắt hơn người xưa nhiều lắm vậy.
Không chỉ thế đâu. Sự liên nghĩ của Lê Hoàng đi xa vạn dặm. Từ sự tưởng tượng cánh hoa rơi, nhà thơ nhớ đến người em hay người tình lạc lõng:

Còn đâu bóng em tôi
Trái sầu ôm mộng vỡ
Tìm nhau đến bao giờ
Nơi đâu là nguồn cội


Đây mới là chủ đề chính của bài thơ, là nỗi đau thật nhà thơ đã ấp ũ trong tâm hồn, ôm hoài dấu kín dưới đáy con tim. Hạ về, hoa rơi chỉ là xúc tác làm bật máu vết thương chỉ liền da mà không bao giờ lành hẳn. Bốn câu thơ nầy như đôi cánh đưa con chim bay bổng lên trời, đưa bài thơ “Tiếng Hoa Rơi” lên cung bậc cao của tứ thơ, của tiếng thơ, làm cho bài thơ trở nên ấn tượng bởi hình ảnh đặc trưng của cánh hoa rơi như là bóng em biến mất .
Và áp cuối là những suy nghiệm sâu xa về cuộc sống:

Sâu thẳm cuộc đời người
Thời gian trôi lặng lẽ
Đợi chờ trong đơn côi
Bao giờ thu thay lá
Xuân về hoa thắm tươi


Vế thơ nầy như cung trầm của bản nhạc sau khoảnh khắc vút lên cao, như giọng người trong cuộc rất thâm trầm sau khi lau nước mắt. Nó làm cho nỗi đau dịu xuống nhưng thấm sâu vào trong mạch máu, trong buồng tim, để rồi hai câu chót là tiếng thở dài não nuột:

Tim đơn nào se thắt
Ray rức cánh hoa rơi!


“Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng là một bài thơ mới nhưng kết cấu của nó chẳng khác chi một bài thơ Đường: có đề, trạng, luận và kết vững vàng. Cái bố cục mạch lạc với lời thơ thanh thoát làm cho phong cách bài thơ vừa ở tầm cao của tư duy vừa bật lên tình cảm thương hoa tiếc nguyệt, khiến cho cảm xúc trong lòng ta rung động như tiếng hoa rơi nhẹ nhàng, và sâu lắng trong lòng ta như sự thương nhớ người em biền biệt tháng năm ròng./.

Châu Thạch
Hình trên : CHÂU THẠCH & LÊ HOÀNG

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI (02/10)
TRẦN ÁNG SƠN, CUỐI CÙNG ANH TẮM GỘI MÌNH BẰNG THƠ (30/09)
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH" (19/09)
LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM (17/09)
TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI (11/09)
MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường. (02/09)
Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ (28/08)
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG (17/08)
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN (14/08)
NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN? (09/08)
NGUYỄN TẤN ON " ...ĐÀ LẠT TÔI” (31/07)
Nguyễn Thánh Ngã “Viết từ sương mù và trên cánh hoa” (26/07)
Nguyễn Thế Kỷ CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ (19/07)
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu (14/07)
Sông Cà Ty trong thơ Người PHAN THIẾT (04/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem