Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG  

Trong "Hồn quê" của Hà Quảng không chỉ có những tình cảm xúc động của người thầy đối với học trò mà còn có sự kính trọng, lòng biết ơn và tha thiết nhớ thương, niềm mong đợi ngày trở về trường xưa, lớp cũ gặp lại thầy của học trò: "Bao năm cách trở sông sâu/ Nay về trường cũ nặng câu ân tình" (Về lại trường xưa). Tình cảm ấy được các em bộc lộ trong những dòng lưu bút: "Trang lưu bút ghi nỗi niềm xa vắng/ Là tình em nơi lớp học sân trương/ Thoáng xa mờ trong ký ức ngày xưa/ và em biết tình em luôn vương vấn/... Có những phút em thấy lòng êm ả/ Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm" (Em ghi lưu bút). Có thể nói, hình ảnh người thầy khả kính trong "Hồn quê" được Hà Quảng khắc họa rất thành công, mãi mãi làm ấm áp lòng người đọc. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/11/2017
Xem chi tiết bản tin

NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THIÊN DI Của LƯU LÃNG KHÁCH

NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THIÊN DI của LƯU LÃNG KHÁCH


* PHẠM VĂN HOANH


Hình bên :Lưu Lãng Khách (Nguyễn Văn Toàn)




Nhà thơ Lưu Lãng Khách tên thật là Nguyễn Văn Toàn, quê Nghĩa Hà, thành phố Quảng Ngãi, hiện đang ở tại quận 7, thành phố Hồ Chí Minh. Anh vừa trình làng tập thơ "Ly hương", Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2017.
80 bài thơ trong "Ly hương", với nhiều thể khác nhau, từ thất ngôn bát cú Đường luật, năm chữ, bảy chữ, tám chữ, lục bát đến tự do, tất cả đều rất thành công về mặt nghệ thuật và nội dung, đã đem đến cho người đọc những suy ngẫm về cuộc đời với sự hiện hữu của thân phận mà Lưu Lãng Khách là hữu thể. "Anh lớn lên bên hữu ngạn sông Trà/ Nơi dòng chảy sắp hòa vào biển lớn/ Đời cơm áo nào phải là chuyện giỡn/ Buổi đăng trình nghe lạnh buốt xương da…/ Phải chi nhận mình là con cá bống/ Dẫu một đời quanh quẩn nước chè hai/ Có đâu làm cá kình cá mập giữa trùng khơi gió lộng/ Dũng mãnh oai phong mà hiu hắt những đêm dài/ Thỏa chí bình sinh vẫy vùng tứ hải/ Mấy mươi năm sóng vỗ bạc phơ đầu/ Hồn quy cố hương mà người chưa trở lại/ Mỗi độ xuân về thêm mỗi xót xa đau" (Nỗi lòng viễn xứ).

Với bút pháp ẩn dụ, tương phản khổ thơ mang chiều sâu triết lý khiến người đọc phải ngậm ngùi. Vì cuộc mưu sinh mà Lưu Lãng Khách phải rời bỏ nơi chôn nhau, cắt rốn của mình để lang bạt khắp nơi ba mươi năm. Đến bây giờ tóc đã điểm sương ông mới hối hận. Càng hối hận thì càng xót đau. Không xót đau sao được khi mọi người chuẩn bị tết nhứt lúc đông sắp tàn, mà ông thì không biết tết: "Trời se lạnh phố phường khuya vắng vẻ/ Đó đây dân tứ xứ đổ về quê/ Vui tết nhứt sao riêng mình vẫn thế/ Vẫn ngày đêm sống bám vỉa hè" (Cuối đông). Ông cảm thấy như mình bị lưu đày: "Nằm trăn trở gồng mình quên sắp tết/ Hương hoa nào ngào ngạt tỏa quanh đây/ Gió se lạnh đời tàn theo ngọn nến/ Ai lang thang như một kẻ lưu đày" (Ngày giáp Tết).
Câu hỏi tu từ trong khổ thơ đã tăng thêm nỗi đau của người con ly hương. Ông cảm thấy mình bất hạnh như một đứa con bị ruồng bỏ, nhưng ông không trách đời: "Nào trách ai chỉ thương mình bất hạnh/ Buồn chẳng có danh phần trôi nổi bước ly hương" (Như đứa con bị ruồng bỏ). Âm điệu hai câu thơ buồn nhưng vẫn chan chứa một ánh nhìn vị tha, bao dung với cuộc sống. Mặc dù ngày ông ra đi tìm cuộc mưu sinh không một người đưa tiễn, nhưng hình bóng quê hương vẫn lồng lộng trong ông: "Nhớ lắm Trà Giang, chưa hẹn buổi quay về/ ... Cố hương mờ lồng lộng giữa cơn mê" (Đời phiêu bạt). Nhớ quê ông đã tìm đến ly men để cố quên đi nỗi buồn đau. Nhưng vừa nhấm ly men thì hình ảnh quê hương lại hiện về rõ mồn một. "Ngồi xuống đất những lúc đường vắng khách/ Nhấm ly men nghe cố xứ gọi về/ Gọt cốc ổi như gọt lòng thanh sạch/ Chiều đô thành lồng lộng bóng hương quê" (Chuyện lòng).
Những câu thơ nghe thật xót xa, ẩn chứa một tâm thức lưu đày và nỗi nhớ cố hương vì những tháng năm phải sống biền biệt trong cảnh ly hương. Tâm thức ấy, dường như là sự an bài của định mệnh trong hành trình sống của đời ông trên bước đường thiên di khắp mọi miền đất nước từ Quảng Ngãi đến Lâm Đông, Đồng Nai, Sài Gòn, Phú Thọ, Hải Phòng... "Rũ áo từ quan/ Mấy mươi năm đời xuôi ngược/ Vui bước phong trần/ Cũng tiếng giang hồ, cũng bậc chánh nhân" (Cũng tiếng giang hồ). Trong những tháng ngày lưu lạc, giang hồ ấy, Lưu Lãng Khách luôn khắc khoải một nỗi nhớ cố hương. Nỗi nhớ ấy là tâm thức hiện sinh, hiện hữu trong thơ ông, là tiên đề để ông sáng tạo. Cho nên, khi đọc "Ly hương", ta thấy nao nao một nỗi buồn nhớ cố hương: "Anh như bao người con sông Trà/ Nhưng ba mươi năm hơn đời bôn ba phương xa/ Đầu phau phau bông lau nay về thăm me cha/ Con hư chăng sao quên đường về nhà/ Sao bơ vơ bên sông Trà chiều tà/ Sao co ro đôi vai người cha già…/ Bên thềm đìu hiu, Me trơ xuơng da/ Ôm thằng cu bao năm chưa khôn ra. Ôi cha!" (Về thăm mẹ cha). Khổ thơ toàn thanh bằng, cùng với thủ pháp ẩn dụ, điệp ngữ và câu hỏi tu từ khiến người đọc phải rưng rưng. Đây là những câu thơ hay cả nội dung lẫn nghệ thuật. Và còn nhiều bài toàn thanh bằng nữa như "Bao năm anh về", "Người về", "Về quê", "Về thăm dòng sông thi ca", "Về thăm sông Trà", ... Những bài thơ đó giàu liên tưởng, tứ thơ độc đáo thể hiện tình yêu, nỗi nhớ da diết của ông đối với quê hương, cha mẹ, anh em, bè bạn, người yêu, thiên nhiên...

Trong "Ly hương" ngoài những nỗi nhớ, nỗi buồn trên, ta còn bắt gặp một nỗi buồn thiên thu của Lưu Lãng Khách trong một số bài thơ về tình yêu đôi lứa như "Thiên thu tình buồn", "Sơn nữ Langbiang", "Nhớ quá ai kia" ... "Xưa tôi em chân tiên trên đường làng/ Lầu đài hoa tôi xây xong em sang/ ... Đường ngày xưa hai ta mơ chung đôi/ Giờ hàng cau đeo tang con ve côi" (Thiên thu tình buồn). Nó như bản tình ca về một thiên tình sử: "Lên thuyền nào phải sang sông/ Ngẩn ngơ lữ khách tìm dòng Tiêu Tương/ Đâu Trương Chi! Đâu Mỵ Nương!/ Thiên thu tình sử còn vương chốn trần" (Lung linh truyền thuyết Tiêu Tương) và: "Những giờ phút sẽ đi vào huyền thoại/ Điểm tô lên vài trang sử cuộc đời/ Huyền thoại ấy chỉ hai người tường tận/ Chỉ hai người trong tuyệt đỉnh hoang sơ" (Nhớ quá ai kia).

Tập thơ "Ly hương" là tập thơ hay của Lưu Lãng Khách. Những bài thơ trong tập chính là những giọt nước mắt mà ông đã khóc trên bước đường thiên di. Giờ đây, ông đã thanh thản và quyết định dừng chân nơi đất khách quê người nhưng tấm lòng ông vẫn đau đáu về cố hương qua những bài thơ rung cảm chạm đến trái tim người đọc.

PHẠM VĂN HOANH
(HỘI VHNT QUẢNG NGÃI)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG (18/11)
TIẾNG LÒNG NGUYỄN MINH HƯƠNG (15/11)
Lang thang qua những cõi thơ Nguyễn Lương Vỵ (12/11)
KHÔNG GIAN THƠ TRẦN HOÀNG PHỐ (07/11)
Minh Trọng "LẶNG LẼ DÒNG TRÔI" (02/11)
LÊ NGỌC TRÁC “ nặng tình với miền cố thổ .” (29/10)
Lục bát Trần Vạn Giã (19/10)
TRẦN TRUNG ĐẠO “ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI” (18/10)
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI” (15/10)
THẾ GIỚI THI CA TƯ TƯỞNG BÙI GIÁNG (08/10)
LÊ NGỌC TRÁC với " QUẢNG NGÃI -CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ " (06/10)
Kazuo Ishiguro - Tiểu thuyết gia nổi tiếng của văn chương Anh ngữ (06/10)
" SÓNG NGẦM " NGÔ NGUYỄN (30/09)
NHẬT KÝ THƠ của MANG VIÊN LONG (26/09)
VÕ CHÂN CỬU "Nặng tình với miền ký ức" (21/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem