Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH"  

Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có một miền quê, một vùng đất để nhớ, để thương. Nơi ấy có dòng sông, con đò, bờ biển dài mênh mang cát trắng… Ở đấy có những con người mà ta đã từng gắn bó, gần gũi, yêu thương, neo lại trong đời bao kỉ niệm êm đềm, dẫu năm tháng đã qua vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức. Đọc tập thơ “Đêm tự tình” của tác giả Nguyễn Ngọc Trạch tôi thật sự đồng cảm với anh, trong từng trang sách thấm đẫm những giai điệu - cảm xúc dạt dào sâu lắng, chân thành, nồng ấm mà anh giành cho bạn bè, quê hương, với người mà mình từng yêu mến. Thông điệp ấy đã nói lên lòng thiết tha sâu nặng trong tập thơ “Đêm tự tình”. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 24/9/2018
Xem chi tiết bản tin

Minh Trọng "LẶNG LẼ DÒNG TRÔI"

Minh Trọng "LẶNG LẼ DÒNG TRÔI"



* PHẠM VĂN HOANH



Hình bên : Chân dung MINH TRỌNG ((1969 - 2016)


Minh Trọng tên thật là Huỳnh Minh Trọng (1969 - 2016), quê quán xã Bình Minh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, . Anh đã có thơ in trên các báo, tạp chí trong và ngoài tỉnh. Vừa qua gia đình và bè bạn kết hợp với Hội VHNT Quảng Ngãi đã ấn hành tập thơ "Lặng lẽ dòng trôi" của anh vào tháng 10 năm 2017.
Hơn 100 bài thơ trong "Lặng lẽ dòng trôi" của Minh Trọng đa số là những ký ức về tình yêu và cuộc đời.
Cuộc đời của anh sao vất vả quá! "Đời anh những giấc mơ hoang/ Lao đao, lận đận, lo toan, nổi chìm." (Xuân vội 1). Từ cuộc đời lận đận của chính bản thân, anh lại nghĩ đến cái hữu hạn của đời người: "Đời người một thoáng trôi qua/ Mong manh, hữu hạn, phôi pha, nhạt nhòa/ Thời gian rú những hồi còi/ Sân đời hối hả giục lời chia xa/ Sống là chuẩn bị đi xa/ Hành trang trĩu nặng bao la tình người/... Hơn nhau đâu bởi dữ, hiền/ Hơn nhau ở việc thiêng liêng: giúp đời!" (Hữu hạn). Những câu thơ trên với thủ pháp ẩn dụ và nhân hóa đã gợi cho người đọc một cái gì đó mênh mang của đất trời, thâm trầm triết lý của cuộc đời. Và hình như anh đã dự cảm về cuộc đời mình nên anh luôn sống hối hả, nồng cháy, hết mình với đời, với tình yêu, đặc biệt là tình yêu lứa đôi, mặc dù anh biết tình yêu ấy sẽ thất vọng: "Anh biết yêu em rồi thất vọng/ Nhưng mãi lòng anh cứ ước mong/ Anh yêu em bằng tình yêu chân thật/ Yêu si mê, yêu cuồng nhiệt - cháy lòng." (Nỗi đau ngọt ngào).
Với Minh Trọng, tình yêu lứa đôi là nỗi niềm khát khao, là nỗi sầu đau, là dang dở, mất mát: "Tình yêu là một nỗi sầu/ Yêu nhau là lúc thương đau gọi về/ Ngọt ngào, đắm đuối, đam mê/ Là mầm ly biệt ê chề ngày sau" (Vết thương tình). Vết thương ấy khiến anh lúc nào cũng sợ: "Càng yêu em, anh lại càng thấy sợ/ Lúc gần em mà bỗng thấy xa em" (Nỗi đau ngọt ngào). Anh phải thốt lên: "Ôi tình yêu là nỗi niềm khao khát!/ Buổi trưa hè rào rạt những cơn mưa./ Em bây giờ trong vòng tay người khác/ Anh bàng hoàng, tan nát cả con tim!" (Tình xa 1). Âm điệu những câu thơ sao mà buồn! Ta cứ như bị lay động bởi một cái gì đó vô hình, hay lay động bởi những vần thơ say tình, đầy tâm huyết của một người “mà tình cứ mãi khát khao vọng về”? Chính sự khát khao đó đã làm cho tâm hồn anh cứ trải ra mênh mông với những buồn vui của riêng mình, với những vết cứa của cuộc đời để làm nên hồn cốt tập thơ "Lặng lẽ dòng trôi". Vì thế mà tập thơ này đã tạo được sự đồng cảm nơi người đọc. Đọc những bài thơ như "Lặng lẽ...", "Lặng lẽ dòng trôi", "Đêm mơ", "Một nửa", "Chiều tiễn biệt", "Đợi chờ", "Bất chợt" "Nuối tiếc"... lòng ta không khỏi ngậm ngùi, xót xa cho những cuộc tình chợt đến, chợt đi trong đời anh. "Một lần bất chợt gặp em/ Bờ môi, ánh mắt ngập chìm yêu thương/ Rồi mai xa cách dặm trường/ Anh ôm kỷ niệm... đo lường tháng năm!" (Bất chợt 1). Hay: "Nhìn bóng hồng đon đả giữa ngược xuôi/ Ta nuối tiếc những cuộc tình dang dở/ Ta buồn thay một cuộc đời lỡ bước,/ Chờ niềm vui - chờ biết đến bao giờ?" (Nuối tiếc)...
Mạch nuối tiếc cứ theo hoài trên những trang thơ của Minh Trọng. Ngẫm ra cũng đúng thôi. Bởi ai cũng có một thời “cho” và “nhận”. Và hình như ai cũng có cảm giác: "Yêu là chết ở trong lòng một ít/ Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu/ Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu" (Xuân Diệu). Chính cảm giác ấy mà Minh Trọng đã tự an ủi mình: "Ta quay về an ủi trước bình minh/ Nghe cô độc khi bóng chiều đang tới/ Không thấy em, ta vẫn còn ngồi đợi/ Đến bây giờ vẫn một nửa… chơi vơi!" (Một nửa).
Đọc tập thơ "Lặng lẽ dòng trôi", ta có xúc cảm yêu như một dòng chảy khôn nguôi ám ảnh trong tâm thức anh. Điều đó không có gì phải bàn cãi. Bởi vì con người sinh ra vốn là để sống và yêu, nói như Gớt: “Chúng ta sinh ra trong tình yêu, lớn lên trong tình yêu và chết đi trong tình yêu”.
Tình yêu trong "Lặng lẽ dòng trôi" không chỉ giới hạn ở tình yêu lứa đôi mà còn là tình yêu quê hương, đất nước, cha mẹ... Tình yêu dành cho quê hương đất nước luôn là nguồn thi hứng mãnh liệt để Minh Trọng sáng tạo thơ: "Ôi Lý Sơn, đảo tiền tiêu Tổ quốc!/ Vẫn vọng về tiếng biển gọi năm xưa/ Đội hùng binh ra đi không trở lại/ Tình biên cương, yêu biết mấy cho vừa!" (Tình biển). Còn với mẹ thì anh dành tình yêu thương sâu sắc nhất: "Ngày mẹ xa, vầng mặt trời tắt lửa/ Trái đất con lạnh giá đến vô cùng!" (Mẹ và em). Hay: "Lặng thầm bóng mẹ bên đời/ Ngọt ngào tiếng mẹ ru hời ca dao/ Bây giờ con hiểu vì sao/ Mẹ không bước nữa, chẳng vào lối xưa!" (Con hiểu)...
Minh Trọng sáng tác thơ không để thành thi sĩ mà để giải cho mình những nỗi buồn, những trăn trở suy tư về cuộc đời, về tình yêu... Nhiều bài thơ với thủ pháp so sánh, nhân hóa, ẩn dụ, hoán dụ, câu hỏi tu từ... đã giúp người yêu thơ thấu hiểu sâu sắc hơn về tình yêu, cuộc đời và vẻ đẹp tâm hồn của một con người mà lúc nào cũng trăn trở với những kỷ niệm xưa.

PHẠM VĂN HOANH
(HỘI VHNT QUẢNG NGÃI)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH" (19/09)
LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM (17/09)
TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI (11/09)
MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường. (02/09)
Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ (28/08)
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG (17/08)
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN (14/08)
NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN? (09/08)
NGUYỄN TẤN ON " ...ĐÀ LẠT TÔI” (31/07)
Nguyễn Thánh Ngã “Viết từ sương mù và trên cánh hoa” (26/07)
Nguyễn Thế Kỷ CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ (19/07)
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu (14/07)
Sông Cà Ty trong thơ Người PHAN THIẾT (04/07)
THANH THẢO - GẶP GỠ VÀ TÌM KIẾM (25/06)
Hoàng Thân với "Miên khúc" (18/06)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem