Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG  

Trong "Hồn quê" của Hà Quảng không chỉ có những tình cảm xúc động của người thầy đối với học trò mà còn có sự kính trọng, lòng biết ơn và tha thiết nhớ thương, niềm mong đợi ngày trở về trường xưa, lớp cũ gặp lại thầy của học trò: "Bao năm cách trở sông sâu/ Nay về trường cũ nặng câu ân tình" (Về lại trường xưa). Tình cảm ấy được các em bộc lộ trong những dòng lưu bút: "Trang lưu bút ghi nỗi niềm xa vắng/ Là tình em nơi lớp học sân trương/ Thoáng xa mờ trong ký ức ngày xưa/ và em biết tình em luôn vương vấn/... Có những phút em thấy lòng êm ả/ Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm" (Em ghi lưu bút). Có thể nói, hình ảnh người thầy khả kính trong "Hồn quê" được Hà Quảng khắc họa rất thành công, mãi mãi làm ấm áp lòng người đọc. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/11/2017
Xem chi tiết bản tin

KHÔNG GIAN THƠ TRẦN HOÀNG PHỐ

KHÔNG GIAN THƠ TRẦN HOÀNG PHỐ


Trần Hoàng Phố tên thật là Nguyễn Phước Bửu Nam, Phó giáo sư -Tiến sĩ, giảng dạy Đại học Sư phạm Huế. Ngoài công việc giảng dạy, anh còn nghiên cứu, dịch thuật, biên khảo và làm thơ.

Nhà phê bình văn học VĂN GIÁ nhận định về thơ TRẦN HOÀNG PHỐ :

Tiếp xúc với thơ Trần Hoàng Phố chưa nhiều, nhưng những gì mà tôi được đọc gần đây thấy có điều thú vị: nhà thơ đã trải thế giới thơ của mình trên một phổ không gian rất rộng.
Nó là không gian vật lý, nơi của mặt đất-bầu trời với muôn hình ngàn sắc động cựa, biến hình, ảo diệu.
Nó là không gian xã hội với những hiện tồn nhức nhối suy tư.
Và trùm lên tất cả là một không gian tinh thần với nhiều đối cực đa dạng, có những đối cực gay gắt.
Tất cả đưa lại một ấn tượng: thơ Trần Hoàng Phố trên cấp độ tổng quát rất xum xuê, dài rộng, nhưng trong cấp độ nguyên tố lại hết sức tinh tế, sâu lắng. Có những bài thơ mang dũng khí “xuống đường” phảng phất tinh thần của thế hệ sinh viên đô thị thưở nào. Lại có những bài thơ như nghe thấy cả tiếng động của hơi sương trong trăng…Tất cả làm nên một phong nhiêu Trần Hoàng Phố.


lengoctrac.com trân trọng giới thiệu trang thơ TRẦN HOÀNG PHỐ :


MÙI HƯƠNG QUÁ KHỨ ĐÃ MẤT

dưới đôi cánh thời gian
cây đàn ghi ta ban sáng
chơi vũ điệu mưa và tiếng chim
trên môi lá long lanh
ánh mắt ngây thơ tia nắng
tiếng riu rít bầy chim sẻ
gọi bình yên trong lặng lẽ
nhịp điệu an nhiên linh hồn
tháng tư trong veo
những bình minh xanh
đang thầm thì thầm thì
mùi hương dịu dàng
của một quá khứ đã ra đi
trong lời hẹn
trở về
với dòng sông
chiêm bao ấu thơ


THÁNG TƯ
ẢO ẢNH BAY NHIỀU
HƠN CẢ MÂY


Có bông hoa nào
trắng muốt
bể dâu
mọc lên từ
hố
sâu
dĩ vãng của tháng tư
đen đỏ
bông hoa
trắng muốt
phù
dung
phận người
nước mắt
trắng muốt
phận dân
oan khiên
một nắng hai sương
còng lưng
cõng những
ảo ảnh thiên đường
đi lên núi
thấy núi đứng khóc
tang thương
chơ vơ
cây rừng đốn trụi
chim hót buồn
mất tổ
bay vòng vòng
lạc lối
bơ vơ
đi xuống biển
biển
tràn nỗi buồn nhiễm độc
cá chết trắng
đầy thân phận
kiếp nổi trôi ngư dân
có bông hoa trắng nào
mọc thành cầu biên giới
cho lòng người
thôi
ly tan tháng tư
ai cười
khóc
trên hư
không lịch sử
trên có
không
của kiếp người
dâu bể
trên được thua
thành bại
vô thường
ai lấy khăn
lau máu
chảy dài như sông suối
chiến tranh
trên nghĩa địa hoang
tiếng quạ kêu buồn
như cái chết vô danh
không bia đá
trong bom đạn
hoang vu cõi người
buổi chiều tím núi
tím mây
tím cả hoang sơ thần thoại
con nước thời gian chảy
mênh mông trên bầu trời
mây bay trắng xóa
cõi nhân gian này
sinh diệt hữu vô
trong sấp ngửa
bóng bàn tay
vô định
ảo ảnh
bay nhiều hơn cả mây


CƠN ÁC MỘNG CUỘC ĐỜI
RỒI SẼ TRÔI QUA


trên thân thể của bình minh
rạng ngời muôn sắc tinh thể hy vọng
những tiếng chuông
thánh linh trầm ấm
vang vọng
trên đỉnh tiếng kèn trumpet khải huyền
kêu gọi những linh hồn lạc lối
trong hoang vu cuộc đời
dưới trò chơi
xúc xắc của phận số
nghiêng ngửa cánh cửa sương mù
mở ra dưới thung lũng cái chết
đóa hoa mặt trời
nở
nụ bình yên
trong một ngày mới
trang trọng như một thiên sứ
đưa tin
về sự hằng sống bất tử
của mỗi linh hồn
mỗi ngày mỗi phục sinh
trong hy vọng và niềm tin
sau cái chết của đêm
cái chết của lịch sử
bạo tàn bịp bợm và dối trá
là sự cứu rỗi trong veo
của ban mai thơm
những con đường tinh sương vắng lặng
thơm mùi mùa gặt mới
yên bình
như những giấc mơ
đầy tiếng chim hót
cơn ác mộng cuộc đời
rồi sẽ trôi qua
biển dâu rồi
cũng hết tang thương
cho bõ công thôi
những nỗi đợi chờ
dài hơn cả thế kỷ
vô vọng
trong
bóng
đêm tăm tối
sâu thẳm dài như một đời người
trong cô quạnh hoang vu
thế gian


MỘT CHÚT HƯƠNG

ngửi thấy mùi ban mai dịu nhẹ
trong những đóa hoa đêm
tỏa hương các vì sao lân tinh
như mùi yên tĩnh
chảy trong tĩnh mạch thời gian
xếp lại ước mơ và cả nỗi buồn
trong chiếc va li tháng ngày
ủ thêm
chút hương long não
cho cuộc đời khỏi ẩm mốc
ngửi thấy mùi hương trong vắt của giọt sương
trên cánh môi đời phớt hồng
chúm chím nụ cười của gió
đang liếc nhìn ánh sao mai ngây thơ
trong xanh lơ bình minh
ngửi thấy mùi bình an
khi trở về dưới hiên mái nhà xưa cũ
có vầng trăng lặng yên đợi chờ
linh hồn thời gian đang thầm thì thầm thì
khúc hát xa xăm nỗi nhớ


TRÊN BƯỚC CHÂN
LANG BẠT


trên bước chân
lang bạt của ngày
bạn chạm
tới ngưỡng mùa hạ
bạn nghe thấy
tiếng ve sầu kêu ran
trong các lùm cây
bạn nghe thấy
buổi chiều đang rơi
trong tiếng chim tù huýt
gọi mãi không thôi
bóng hoàng hôn
bên lầu tứ phương vô sự
phượng đã ra hoa
đỏ
cả ráng mây chiều
có khúc nam ai
nam bằng nào
day dứt
như một niềm tâm sự
không vơi
tiếng ai
ca cổ bản rầu rầu
như mưa lâm thâm buồn
trong trái tim
khi chiều muộn
bạn đứng ngóng
bầu trời mênh mông
trong chợ tàn đã vãn
bóng u sầu vàng sẫm
trên cánh đồng
bóng tối
như chờ đợi
một điều không bao giờ tới
trên bước đi
chầm chậm
cuối chân cuộc đời


CHIỀU THÁNH TÍCH

đó là chiều thinh lặng
thơm mùi như bánh nướng
thơm phức cổ vật
tình yêu trong ký ức xanh
nơi mà bạn đang được thả trôi
về quá khứ
với một chiếc lá lục diệp bùa yêu
trên miền thánh tích ngày xưa
đó là chiều bầu trời cao rộng
tháng sáu thơ mộng
trong một đóa ngày xanh mênh mông
niềm vui đầy giấc mơ
mây cúi xuống hôn
dòng sông bình lặng
trong mặt trời mù tháng năm
và gió thổi xôn xao đầy bóng mùa yêu
đó là cơn mưa đầu mùa
thơm mùi dịu dàng phiến lá xưa cũ
ngọt ngào đầy hương mùi ngọc lan
ủ hương
trong mái tóc lá xanh cây cối
dưới bóng vườn xưa
và bầu trời nhẹ như bước đi hân hoan
của vũ điệu tình yêu
trong giấc mộng ngập ngừng
thơ ngây
như áng mây
trắng tinh đầu đời
và dịu như chút mật ngọt tình nhân
trong chiều thánh tích bùa yêu
tiếng rộn rã
của dàn chuông giáo đường
và đàn chim trắng
bay đầy tháp chuông
như lời mừng
của các thiên thần
bé con cánh trắng
đến từ xứ sở thiên đường
ngày cổ tích xưa cũ


TRÊN BẢN CHÚC THƯ
CỦA GIÓ VÀ VẦNG TRĂNG


1
trên bản chúc thư của vầng trăng
ngọn gió đưa giấc mơ trở về
cài trâm trên mái tóc thanh xuân
nghe tiếng gọi tình yêu thời khuyết sử
2
trên trái tim của những ngày mưa mệt mỏi
những giấc mơ thắp những ngọn nến hồng
những chiếc thuyền xưa lênh đênh trên bến vắng
nhớ về những bài ca du mục thời hồng hoang
nơi cây lá thơm mùi băng phiến
3
trên bản chúc thư của gió
nơi đỉnh trời mù sương
có chín con chim phượng hoàng
bay về trên núi trắng
hót những khúc ca
của những linh hồn thất lạc
nơi những trái tim lưu dân
đêm đêm khắc khoải
đi tìm bản nguyên của ký ức cuộc đời
chỉ thấy vầng trăng cố hương
như một vệt xanh mờ ảo ảnh
ở cõi thiên hà xa xăm


MỘT CÕI…

Một cõi nắng, một cõi gió
Một cõi mơ và một cõi bồng bềnh
Đi hết những chân trời xa tít
Nếm trải cõi nhân gian xao xuyến khôn cùng
Bỗng gặp con mắt em trong veo hồ thuỷ
Chợt thấy lòng mình bỗng chạm tới cõi bâng khuâng

Một cõi mơ và cõi nào hư thật
Cõi hoan ca và một cõi đắng cay
Một cõi khóc cười nhân thế
Đứng bên này bờ sông thơ dại
Ngóng vầng trăng hy vọng phía chân trời
Khuôn mặt em ngời lên ánh trăng đằm thắm
Gió như đôi môi tôi chạm tới
Cõi hạnh phúc mơ màng

Một cõi riêng và một cõi với mọi người
Một cõi như sóng cồn cào vọng tưởng
Một cõi như sân vườn cô đơn buổi sớm tinh sương
Rụng vàng mơ những bông hoa chè tàu chi chít
Như mặt đất lòng anh mơ tới
Ngàn sao khuya riu rít mắt em

Một cõi làm chi gặp gỡ
Để tâm hồn rung động đến trăm năm

TRẦN HOÀNG PHỐ
Hình trên : Nhà thơ TRẦN HOÀNG PHỐ ( BỬU NAM) &Nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG (18/11)
TIẾNG LÒNG NGUYỄN MINH HƯƠNG (15/11)
Lang thang qua những cõi thơ Nguyễn Lương Vỵ (12/11)
Minh Trọng "LẶNG LẼ DÒNG TRÔI" (02/11)
LÊ NGỌC TRÁC “ nặng tình với miền cố thổ .” (29/10)
NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THIÊN DI Của LƯU LÃNG KHÁCH (23/10)
Lục bát Trần Vạn Giã (19/10)
TRẦN TRUNG ĐẠO “ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI” (18/10)
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI” (15/10)
THẾ GIỚI THI CA TƯ TƯỞNG BÙI GIÁNG (08/10)
LÊ NGỌC TRÁC với " QUẢNG NGÃI -CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ " (06/10)
Kazuo Ishiguro - Tiểu thuyết gia nổi tiếng của văn chương Anh ngữ (06/10)
" SÓNG NGẦM " NGÔ NGUYỄN (30/09)
NHẬT KÝ THƠ của MANG VIÊN LONG (26/09)
VÕ CHÂN CỬU "Nặng tình với miền ký ức" (21/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem