Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 13/12/2018
Xem chi tiết bản tin

HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG

HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG


* PHẠM VĂN HOANH


Hình bên : HÀ QUẢNG




Hà Quảng tên thật là Đoàn Văn Khánh quê ở xã Nghĩa Hiệp, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi, hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi, giáo viên Trường Trung học phổ thông số 2 Mộ Đức, hiện đang thường trú ở xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. Anh vừa trình làng tập thơ thứ tư "Hồn quê" do Nhà xuất bản Văn học ấn hành tháng 8 năm 2017.

61 bài thơ trong "Hồn quê" là 61 mảng tâm tình của Hà Quảng về tình đất, tình người. Ở đây tôi chỉ đề cập đến mảng thầy trò.
Tình thầy trò đã được anh khắc họa ở nhiều thời điểm, nhiều hoàn cảnh khác nhau, qua những lời thơ trân quý:"Tình yêu nghề chắp cánh ước ao/ Đi vào rừng sâu để học trò ra lớp/ Quên cả đường dài hiểm nguy đèo dốc/ Quên cả tuổi xuân vì các em vùng cao" (Cõng chữ lên non).
Hình ảnh cô giáo trong bài thơ đã khiến người đọc phải kính nể. Cô đã hy sinh tuổi thanh xuân của mình, tình nguyện "cõng chữ" lên vùng cao cho những học trò. Càng kính nể hơn khi sắp về hưu thầy vẫn miệt mài làm người gieo hạt, người đưa đò thầm lặng chắp cánh cho từng lớp học trò bay cao, bay xa: "Thầy giáo già đứng lặng hồi lâu/ Nhìn hàng cây sân trường gió mát/ Như lắng nghe mùa xuân về ca hát/ Mái trường này thầy gắn bó từ lâu./... Mấy mươi năm bao nỗi buồn vui/ Cứ lao xao đang cài ngực trẻ/ Mùa xuân về đất trời thêm mới mẻ/ Từng lớp học trò vững bước bay cao". Tình cảm ấy của thầy đã khiến người đọc phải rưng rưng xúc động. Cảm động biết bao khi đọc những câu thơ: "Thời gian trôi qua các em xa dần/ Thầy cảm thấy có cái gì nhơ nhớ" (Khúc chậm trước khi về hưu). Và mai này thầy sẽ về hưu, nhưng thầy vẫn dành tình cảm của mình cho học trò, ngày đêm vẫn dõi theo từng bước đi của các em: “Mấy mươi năm thầy đứng trên bục giảng/ Gửi yêu thương nơi lớp học sân trường/ Nắng mai vàng rực rỡ yêu thương/ Mong các em ngày càng thành đạt” (Khúc chậm trước khi về hưu). Thầy thương những học trò sau những năm tháng ra trường bươn chải đường đời lo cuộc mưu sinh, thầy mong gặp lại các em. Khi gặp lại các em thầy mừng không thể tả: "Nói sao hết những điều chưa nói được/ Ngày Sài Gòn thầy gặp lại các em/ Thầy trò nói chuyện về nhau, về nỗi niềm trăn trở/ Giờ phút yêu thương tình cảm ngọt mềm!" (Gặp học sinh cũ ở Sài Gòn).
Hà Quảng đã mang đến cho người đọc một cảm nhận sâu sắc về dòng trôi của thời gian qua đời thầy ở bài thơ "Ngày ấy bây giờ": "Thầy gặp các em sau hai mươi năm/ Sau hai mươi năm mà sao cứ ngỡ.../ Kỷ niệm còn nguyên như ngày xưa đó/ Kỷ niệm in vào đôi mắt xa xăm". Dù sau hai mươi năm nhưng thầy không bao giờ quên lớp chủ nhiệm của mình: "Sau hai mươi năm bươn chải đủ điều.../ Các em về trong ngày hội ngộ/ Lớp chủ nhiệm của mình đậm nét yêu thương" (Ngày các em về).

Trong "Hồn quê" của Hà Quảng không chỉ có những tình cảm xúc động của người thầy đối với học trò mà còn có sự kính trọng, lòng biết ơn và tha thiết nhớ thương, niềm mong đợi ngày trở về trường xưa, lớp cũ gặp lại thầy của học trò: "Bao năm cách trở sông sâu/ Nay về trường cũ nặng câu ân tình" (Về lại trường xưa). Tình cảm ấy được các em bộc lộ trong những dòng lưu bút: "Trang lưu bút ghi nỗi niềm xa vắng/ Là tình em nơi lớp học sân trương/ Thoáng xa mờ trong ký ức ngày xưa/ và em biết tình em luôn vương vấn/... Có những phút em thấy lòng êm ả/ Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm" (Em ghi lưu bút).
Có thể nói, hình ảnh người thầy khả kính trong "Hồn quê" được Hà Quảng khắc họa rất thành công, mãi mãi làm ấm áp lòng người đọc

PHẠM VĂN HOANH
(Hội VHNT Quảng Ngãi

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI (02/10)
TRẦN ÁNG SƠN, CUỐI CÙNG ANH TẮM GỘI MÌNH BẰNG THƠ (30/09)
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH" (19/09)
LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM (17/09)
TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI (11/09)
MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường. (02/09)
Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ (28/08)
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG (17/08)
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN (14/08)
NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN? (09/08)
NGUYỄN TẤN ON " ...ĐÀ LẠT TÔI” (31/07)
Nguyễn Thánh Ngã “Viết từ sương mù và trên cánh hoa” (26/07)
Nguyễn Thế Kỷ CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ (19/07)
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu (14/07)
Sông Cà Ty trong thơ Người PHAN THIẾT (04/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem