Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Huỳnh Hữu Võ "Men đời còn xanh trên lá cây"  

"Tháng giêng gió thổi mù như khói Qua cầu giỡn bóng với sông sâu Nước đục hay lòng ta vẩn đục Từ nguồn xuôi hay lúc chảy qua cầu" Mỗi khi có ai đọc bốn câu thơ trên của Huỳnh Hữu Võ trong bài thơ "Tháng Giêng ngồi giỡn bóng mình", tôi lại liên tưởng đến Phan Rí thuộc tỉnh Bình Thuận. Nơi đây là quê hương của nắng và gió. "Gió" đã đi vào ca dao, hò vè của vùng đất miền duyên hải Cực Nam Trung Bộ: "Tháng Giêng rộng dài. Tháng Hai động tố. Tháng Ba nồm rộ..." Và, mỗi khi có dịp đi ngang qua Phan Rí tôi lại chợt nhớ đến bài thơ "Ngày trở lại Phan Rí" của Huỳnh Hữu Võ... (LÊ NGỌC TRÁC) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/1/2018
Xem chi tiết bản tin

Lê Nghị với với " Lưỡi Trăng Vàng "














































Lê Nghị với " Lưỡi Trăng Vàng



* Nhà thơ Võ Chân Cửu


Hình bên : Nhà thơ LÊ NGHỊ& HẠNH PHƯƠNG



Trong nghĩa nào đó, thì những người làm thơ có nội lực, trong những tháng năm này đã không muốn sa vào sự “uốn éo” hoặc làm dáng nữa. Họ tìm sự rung động và diễn tả nó bằng những âm điệu riêng, và ngầm mong muốn tạo được một giòng thơ riêng của mình.

Lê Nghị
Lưỡi trăng vàng

Ta nghe vắng trên đồi mây dưới lá
Hoàng hôn về tiếp bụi nối vu vơ
Ngàn tiếng kèn hội xưa chiều giục giã
Rừng bên kia khói núi gọi sương mờ

Ta đứng lại giữa thu bay thường trụ
Dòng tiếp dòng nắng hạ mới qua đây
Và em đã vết chân mùa gió bụi
Thôi còn đâu một chút nắng hao gầy

Thôi em nhé ngàn thông hồ tịch thủy
Lưỡi trăng vàng đáy nước đẹp chiêm bao
Gió có đến trận bão cuồng tàn hủy
Thì ven khe lại nở nụ anh đào
(1972)

Nhà thơ Lê Nghị, tác giả bài thơ khá đẹp ở trên, lúc bấy giờ đang là một tu sĩ Phật giáo chính hiệu. “Chính hiệu” theo nghĩa không mang “khẩu Phật-tâm xà”, hay “mặc áo nhà sư-tay ôm chồng sách triết” vào quán cà phê làm dáng. Lúc này Lê Nghị đang ngụ trong một cốc riêng trong khuôn viên chùa Vạn Thọ ở Tân Định. Thi sĩ Phạm Thiên Thư cũng đang khoác áo tu sĩ tại đây, nhưng đi vào cõi thơ, có lẽ mỗi người theo một cách riêng. Lê Nghị vẫn hay ghé lại nhà tôi ở trọ để cùng trò chuyện văn chương, thế sự (Nhằm khi tôi chưa nhận lương gia sư, mà tới giờ thèm uống bia, thì ông sẵn sàng lục đãy, lấy ra ít tiền đưa tôi đi mua bia, và không hề khuyên tôi phải…giữ giới).

Bài thơ “Lưỡi Trăng Vàng” cho thấy tác giả chịu ảnh hưởng triết học Phật giáo sâu đậm, nên đưa cả ngôn ngữ nhà Phật, như “thường trụ” vào câu thơ. Nhưng nhà thơ đã không nhằm “thi hóa” việc hành đạo, chỉ diễn tả cái đẹp bất tử mà trong những giây khắc hiếm hoi, con người có thể nhìn thấy. Một thời gian dài sau ’75 không có dịp gặp lại nhau, nên không rõ việc ông hoàn tục có phải vì lý do thời cuộc ? Tôi và các bạn văn chỉ hay ông rất yên ổn theo nghề dạy học. Nghe đâu ông vẫn tiếp tục sáng tác, nhưng ít khi đưa đăng trên các báo văn nghệ. Bài thơ “Lưỡi Trăng Vàng” hiện diện trên cả 2 tuyển tập: Thơ tình Miền Nam của Thư Ấn Quán và Thơ Tình Nam ’75 do mạng“gio-o”tuyển chọn; nhưng ở 2 nơi có một vài từ khác nhau. Ở câu mở đầu là “nghe vắng” với “nghe vẳng”; ở câu áp chót là “bão cuồng” với “bạo cuồng”, xin đưa ra với sự tồn nghi.

(Trích từ chương “Con chữ nhạt phai” trong tập Theo Dấu Nhà Thơ của Võ Chân Cửu, NXB Hội Nhà Văn&Phương Nam Book xuất bản, Quý II-2015)

Trang THƠ Lê Nghị :

ĐẨY

Chiều buông
Đẩy nắng về trưa
Gió hờn ngoảnh mặt
đẩy mưa xuống đồi
Đẩy tôi
về phía em ngồi
Đẩy em về phía không tôi
hạ buồn
Đẩy người về phía đầu truông
Đẩy trăng về phía cội nguồn
thương đau
Đẩy tình về phía không nhau
Đẩy yêu thương phía nát nhàu câu thơ
Đẩy phong ba tới đợi chờ
Đẩy trăm dâu bể về bờ sông Tương
Đẩy mây
cho nắng chiều vương
Đẩy ta về phía con đường
thênh thang


CHẢY THEO DÒNG HẠ

Viết tặng Thảo

Cõng một chút ngu ngơ
Tôi chạy ào xuống phố
Bàn chân nghe ngồ ngộ
Lối nào dành riêng ta
Gánh một nắm Hoàng hoa
Cất thành Tương tư tửu
Tri âm nào đổ rượu
Sông chảy hoài không thôi
Chung chiêng giữa cuộc đời
Sân si hoài được mất
Sách Kinh nào có thật
Mõ chuông giờ vô tri
Thõng tay nghĩ thuận tùy
Lục tìm tôi đã mất
Giữa dòng người tất bật
Tôi đâu rồi, tôi ơi….
Về lại núi rong chơi
Ngủ bên bờ lau trắng
Ô kìa, đêm tĩnh lặng
Em nằm tròn trong tôi


Tường Vi

lụa nào xanh đỉnh biếc
tơ nào vàng đáy khe
rừng khuya nào im tiếng
con bướm xưa vụt về…

thời gian nào mây đi
không gian nào đá ngủ
đầu ghềnh, cây tích trượng
nở một đóa tường vi”


Chùa Hoang

mái chùa cũ
chút hồn xưa
ngói rêu cỏ mọc trên trưa nắng nồng
trúc đào nở
đỏ từng bông
bên khe giếng ngọc biệt dòng nhạn bay
mây trời trắng
tượng ngủ say
vẳng mưa dưới núi tháng ngày có, không
ngõ chùa vắng
áo sư ông
gió tung năm trước còn mong chi về

LÊ NGHỊ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Huỳnh Hữu Võ "Men đời còn xanh trên lá cây" (16/01)
Lê Thanh Phách " BẾN SÔNG QUÊ " (06/01)
Huỳnh Thuý Kiều "RU GIẤC PHÙ SA... TRẢ NỢ CA DAO" (05/01)
ĐỖ HỒNG NGỌC "Nắng vàng thơm quê nhà" (21/12)
Bùi Diệp “ VỀ NGANG QUÁN KHÔNG TRÁI TIM NGOÀI MÔNG MÊNH…” (12/12)
Quê hương và nỗi nhớ trong thơ Bùi Đức Ánh (06/12)
Nguyễn Nho Sa Mạc, nhà thi sĩ tiên tri (02/12)
Vũ Đức Sao Biển ,Thu hát cho người (25/11)
Nhà thơ trẻ Phan Nam (23/11)
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG (18/11)
TIẾNG LÒNG NGUYỄN MINH HƯƠNG (15/11)
Lang thang qua những cõi thơ Nguyễn Lương Vỵ (12/11)
KHÔNG GIAN THƠ TRẦN HOÀNG PHỐ (07/11)
Minh Trọng "LẶNG LẼ DÒNG TRÔI" (02/11)
LÊ NGỌC TRÁC “ nặng tình với miền cố thổ .” (29/10)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem