Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 19/10/2018
Thu về trên lá

Bản hòa ca của lá, có lẽ, xôn xao nhất lúc đất trời vào thu. Nhìn lá giăng ngập lối, vắt mình lên đám cỏ hay chênh chao trong gió, người không khỏi ngẩn ngơ về đời lá, đời người.(DIỆU HIÊN)

Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi

Trung thu, chúng tôi quên hết những trò chơi thường nhật, chỉ thích cùng nhau đi khắp phố Hàng Mã để ngắm những đồ chơi đẹp mắt mà xuýt xoa mong ước.

Trầu không thức giấc

Ngày còn sống ngoại tôi có thói quen mỗi khi ra hái vài lá trầu là khua tay nhẹ đều qua cả dây trầu miệng khe khẽ “dậy, dậy!”, ngoại nói “là đánh thức trầu dậy rồi mới hái lá, làm vậy dây trầu không buồn mình”. “Trầu cũng biết buồn hả ngoại?”(NGUYỄN HIỆP)

Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường

Mong cho tháng 9 chậm trôi, để mỗi người được sống lại những khoảnh khắc tươi đẹp của tuổi học trò. Đây là cái thời đáng nhớ nhất, bởi mỗi người được sống hồn nhiên, tươi vui với những ước mơ, hoài bão của chính mình...

Miền nhớ cũ

Đã bao giờ bạn nghĩ sẽ có lúc lòng quắt quay nhớ từng ngọn gió bỏng rát nơi quê nhà lúc lạc bước trời xa?

Từ hạ vào thu

Hình như mùa hạ tưng bừng đã đốt hết, nở hết, dâng hiến hết mình những nồng nàn, nồng nhiệt ánh nắng rỡ ràng bung hết mọi cánh hoa khoe sắc... Nắng như là một hồi quang bày tỏ chân thành, như là một sự hiện diện khao khát hồi sinh để hút nhựa trời, râm ran nhựa đất, đầu cành cuối rễ mà tụ thành quả mọng chưng cất nên vị ngọt...

Tuổi thơ tôi, Phan Thiết

Tôi xa Phan Thiết kể đã gần ba chục năm ròng, ít có dịp về thăm. Đêm nay, Phan Rang lâm thâm mưa, tiết trời se se lạnh. Tôi chạnh lòng nhớ về Phan Thiết, nhớ kỷ niệm tuổi thơ đầy ắp tình yêu thương...(THÁI SƠN NGỌC)

Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !...

cuộc đời của mẹ là gánh nợ gắn chặt trên vai, nợ cho đến khi lìa đời vẫn chưa trả hết! Nợ vì chồng, nợ vì con!
Biết nói gì đây với mẹ?!
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng!(NGÔ VĂN TUẤN)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem