Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH"  

Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có một miền quê, một vùng đất để nhớ, để thương. Nơi ấy có dòng sông, con đò, bờ biển dài mênh mang cát trắng… Ở đấy có những con người mà ta đã từng gắn bó, gần gũi, yêu thương, neo lại trong đời bao kỉ niệm êm đềm, dẫu năm tháng đã qua vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức. Đọc tập thơ “Đêm tự tình” của tác giả Nguyễn Ngọc Trạch tôi thật sự đồng cảm với anh, trong từng trang sách thấm đẫm những giai điệu - cảm xúc dạt dào sâu lắng, chân thành, nồng ấm mà anh giành cho bạn bè, quê hương, với người mà mình từng yêu mến. Thông điệp ấy đã nói lên lòng thiết tha sâu nặng trong tập thơ “Đêm tự tình”. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 24/9/2018
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi

Trung thu, chúng tôi quên hết những trò chơi thường nhật, chỉ thích cùng nhau đi khắp phố Hàng Mã để ngắm những đồ chơi đẹp mắt mà xuýt xoa mong ước.

Trầu không thức giấc

Ngày còn sống ngoại tôi có thói quen mỗi khi ra hái vài lá trầu là khua tay nhẹ đều qua cả dây trầu miệng khe khẽ “dậy, dậy!”, ngoại nói “là đánh thức trầu dậy rồi mới hái lá, làm vậy dây trầu không buồn mình”. “Trầu cũng biết buồn hả ngoại?”(NGUYỄN HIỆP)

Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường

Mong cho tháng 9 chậm trôi, để mỗi người được sống lại những khoảnh khắc tươi đẹp của tuổi học trò. Đây là cái thời đáng nhớ nhất, bởi mỗi người được sống hồn nhiên, tươi vui với những ước mơ, hoài bão của chính mình...

Miền nhớ cũ

Đã bao giờ bạn nghĩ sẽ có lúc lòng quắt quay nhớ từng ngọn gió bỏng rát nơi quê nhà lúc lạc bước trời xa?

Từ hạ vào thu

Hình như mùa hạ tưng bừng đã đốt hết, nở hết, dâng hiến hết mình những nồng nàn, nồng nhiệt ánh nắng rỡ ràng bung hết mọi cánh hoa khoe sắc... Nắng như là một hồi quang bày tỏ chân thành, như là một sự hiện diện khao khát hồi sinh để hút nhựa trời, râm ran nhựa đất, đầu cành cuối rễ mà tụ thành quả mọng chưng cất nên vị ngọt...

Tuổi thơ tôi, Phan Thiết

Tôi xa Phan Thiết kể đã gần ba chục năm ròng, ít có dịp về thăm. Đêm nay, Phan Rang lâm thâm mưa, tiết trời se se lạnh. Tôi chạnh lòng nhớ về Phan Thiết, nhớ kỷ niệm tuổi thơ đầy ắp tình yêu thương...(THÁI SƠN NGỌC)

Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !...

cuộc đời của mẹ là gánh nợ gắn chặt trên vai, nợ cho đến khi lìa đời vẫn chưa trả hết! Nợ vì chồng, nợ vì con!
Biết nói gì đây với mẹ?!
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng!(NGÔ VĂN TUẤN)

Chạm vào La Gi

Vâng tôi yêu La Gi bởi ở đó có con đường tuổi thơ tôi đi, có những hàng phượng vĩ đỏ rực trong ngày hè, cùng những con mưa làm cho nhiều con đường ngoài sự ẩm ướt còn dày lá phượng rơi...(HH)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem