Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Huỳnh Hữu Võ "Men đời còn xanh trên lá cây"  

"Tháng giêng gió thổi mù như khói Qua cầu giỡn bóng với sông sâu Nước đục hay lòng ta vẩn đục Từ nguồn xuôi hay lúc chảy qua cầu" Mỗi khi có ai đọc bốn câu thơ trên của Huỳnh Hữu Võ trong bài thơ "Tháng Giêng ngồi giỡn bóng mình", tôi lại liên tưởng đến Phan Rí thuộc tỉnh Bình Thuận. Nơi đây là quê hương của nắng và gió. "Gió" đã đi vào ca dao, hò vè của vùng đất miền duyên hải Cực Nam Trung Bộ: "Tháng Giêng rộng dài. Tháng Hai động tố. Tháng Ba nồm rộ..." Và, mỗi khi có dịp đi ngang qua Phan Rí tôi lại chợt nhớ đến bài thơ "Ngày trở lại Phan Rí" của Huỳnh Hữu Võ... (LÊ NGỌC TRÁC) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/1/2018
CÕI HỒNG thăm thẳm phận người

Giữa một thời đại quá nhiều bất trắc, qua khúc xạ tâm hồn nhiều khao khát, thương yêu, Cõi hồng là tiếng nói thiên lương nhưng cũng đầy phản kháng để giành lại cuộc sống chính đáng cho mỗi con người.
(Th.s Lê Thành Văn)

Phương Uy VÀ NHỮNG IM LẶNG CỦA LỜI

Với hàng loạt hệ thống hình tượng máu nói trên, ta có thể dễ dàng nhận ra nó là một hệ thống hình tượng có tính ám ảnh chấn thương trong vô thức sáng tạo của nhà thơ, giống như trường hợp của Hàn Mặc Tử và Bích Khê. Tuy nhiên, với Phương Uy, hình tượng máu không gắn với những căn nguyên bệnh lý, mà xuất phát từ một sự lưỡng phân và giằng co về mặt giới tính. Đó là một cuộc truy tầm bản sắc giới tính của thi nhân thông qua ngả chữ nghĩa.

ĐỖ ÁI LIÊN – TÌM MÌNH TRONG CÕI MÊNH MÔNG

ở đây, ta thấy sự trở trăn của tác giả: Qua ngàn đêm trắng, tìm chưa gặp mình.
Đã vươn tay chạm cõi mênh mông, nhưng người thơ Đỗ Ái Liên vẫn ngàn đêm chưa gặp mình trên đó. Bởi, chị hiểu cõi thơ là cõi vô cùng!(Nguyễn Huỳnh Sa )

Khai ngộ với thiên nhiên: Bashô và Octavio Paz (Awakening to the nature)

Lắng nghe Matsuo Bashô là lắng nghe những vần thơ của hơn ba thế kỷ trước. Đọc Bashô giữa thế kỷ hai mươi, Octavio Paz, nhà thơ lớn Mexico cho rằng kiệt tác Con đường sâu thẳm (Oku no hosomichi) là cuộc hành hương tâm linh (a spiritual pilgrimage) khi ông tham gia chuyển ngữ nó sang tiếng Tây Ban Nha(2). Bản thân Paz cũng từng sáng tác thơ theo thể renga và haiku (liên ca và haiku) trong phong cách hội tụ và hiện đại.(Nhật Chiêu)

”LỬA & HOA, BÊN BỜ NĂM THÁNG HAI NGÀN” của ĐẶNG TẤN TỚI.

Tâm tình của nhà thơ bàng bạc trong suốt từng câu chữ của “Lửa và Hoa…” trong gần 30 năm sống ẩn nhẫn, thầm lặng với thơ. Trang thơ nào cũng ắp đầy nỗi niềm cô đơn, quạnh hiu kiếp nhân sinh lạc lõng, cũng tràn ngập ước vọng trời thơ một đời da diết kiếm tìm; cho dù có đôi khi tấc lòng cũng chùng xuống cung bậc của nỗi “xa xôi gởi lại ánh tơ tằm” (MANG VIÊN LONG)

ĐỌC LẠI NHỮNG TRANG THƠ CŨ

Thật là một bất ngờ rất hạnh phúc, vì với những tác giả ấy, tôi đã từng đọc nhiều, có người quen thân, nhưng đã lưu lạc từ nhiều chục năm nay chưa được gặp lại; tôi nghĩ, hôm nay, nhận được tập thơ nầy, coi như tôi đã “gặp lại” những người bạn văn ấy rồi!
(MANG VIÊN LONG)

THẾ LỘC với " MÊ DƯỢC "

Tất cả phần thân thể của người nữ trong “Mê Dược”đều trở thành ngôn ngữ của đam mê. Vẽ đẹp của người nữ trong “Mê Dược”trở nên trong trắng và vĩnh viễn. Bài thơ còn tinh luyện ngôn ngữ thiên nhiên, ngôn ngữ thánh thiện lồng vào từng câu thơ làm cho hình tượng lõa thể trở nên đặc sắc. (CHÂU THẠCH)

TRẦN MAI NGÂN " “HAI CHIẾC DÉP KHÓC THẦM”

Đúng bài thơ là lời tình tự trang nghiêm mà âu yếm. Quả “Đôi Dép” là một bài thơ tình khác lạ.
Hôm nay tôi lại rất vui khi được đọc thêm một bài thơ tình khác lạ. Bài thơ “Khập Khểnh…” của Trần Mai Ngân cũng nói về đôi dép
( CHÂU THẠCH)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem