Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”  

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất. Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy: (TRẦN ĐỨC SƠN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 23/8/2017
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất.

Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy:
(TRẦN ĐỨC SƠN)

NGUYỄN VY KHANH... say mê say mê đọc và viết

Tôi biết danh tính Nguyễn Vy Khanh qua vài ba bài điểm sách của anh trên các báo. Những bài viết đó, thú thật, tôi không thấy thú vị lắm. Nó cứ na ná như một bài bình giảng. Hết trích rồi lại bình, hết bình rồi lại trích. Đây là chuyện bình thường, cái hay nằm ở sự khám phá và tài nghệ dẫn giải lôi cuốn của người viết. Nó phải khác chút ít với những điều mọi người có thể thấy, có thể nói ra về một tác giả, một tác phẩm. Điều này, càng về sau, những bài viết của Nguyễn Vy Khanh dần dần đạt được một cách vững vàng. Có thể những bài nhận định của anh, tôi đọc đầu tiên, được thực hiện trong lúc anh còn say mê với thơ, với cả truyện nữa, nên không được tập trung trong nhận xét cần có của một người viết biên khảo. Nguyễn Vy Khanh hình như thành công xuất sắc hơn trong những công trình nghiên cứu, biên soạn dài hơi, đồ sộ như các tác phẩm Văn Học Miền Nam Thế Kỷ 20, Bốn Mươi Năm Văn Học Chiến Tranh 1957-1997 vv..Để biết thêm đời sinh hoạt văn học của Nguyễn Vy Khanh, mời nhìn lại từ bước khởi hành của anh.
Như nhiều người khác, Nguyễn Vy Khanh làm thơ. Anh đã dùng các bút hiệu: Nhật-Lệ Giang, Nhị Khuê, Nhị Khanh, Nguyễn Nhật-Lệ, Nguyễn Quảng-Bình, Nguyễn Núi Vua, v.v. (LUÂN HOÁN)

Tiếng bìm bịp kêu khắc khoải trong thơ Hồ Nghĩa Phương

Hình ảnh sông nước mênh mông, bến vắng đìu hiu, tiếng bìm bịp kêu chiều trong hoang lạnh, gợi cho chúng ta nỗi cô đơn, nhớ về quê hương và người mẹ hiền tảo tần suốt cả đời vì con. Bài thơ "Bìm bịp kêu chiều" chỉ với 16 câu lục bát bình dị, chân tình, Hồ Nghĩa Phương đã tạo được độ rung sâu lắng trong lòng người yêu thơ. Bài thơ nằm trong thi phẩm "Đối diện tôi" của Hồ Nghĩa Phương do Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Ngãi xuất bản vào cuối tháng 10 năm 2015. Đây là tập thơ thứ ba của Hồ Nghĩa Phương, sau hai thi phẩm: "Nhật ký thời gian" (2008) và "Dấu chân" (2011).

"Đối diện tôi" gồm 60 bài thơ, Hồ Nghĩa Phương viết về gia đình, tình yêu quê hương Quảng Ngãi và những vùng đất đã từng lưu lại trong anh nhiều kỷ niệm. "Đối diện tôi" - Hồ Nghĩa Phương độc thoại và trải lòng mình trong thơ với cuộc sống. "Chân tình, bình dị" là nét đặc trưng của thơ Hồ Nghĩa Phương. Chính vì vậy, qua thơ, người đọc dễ đồng cảm với Hồ Nghĩa Phương.

Hồ Nghĩa Phương sinh ra và lớn lên bên dòng sông Vệ Quảng Ngãi. Trong tập thơ "Đối diện tôi", Hồ Nghĩa Phương viết nhiều về miền quê xa lắc: Tây Nam Bộ. Trong "Đối diện tôi" Hồ Nghĩa Phương có nhiều bài thơ viết về sông nước Tiền giang, Bến Tre xứ dừa thơ mộng... Đây là vùng trời, miền đất Hồ Nghĩa Phương nặng lòng với những kỷ niệm đẹp trong đời.
(LE NGỌC TRÁC)

Chân dung Nguyễn Vy Khanh

...Nguyễn Vy Khanh từng viết thơ, thừa nhận niềm yêu thích không khí tiểu thuyết của Thanh Tâm Tuyền và lối viết của Nguyễn Đình Toàn (tác giả tiểu thuyết Con đường) nhưng sự học và quá trình làm việc của ông lại nghiêng hẳn về lĩnh vực biên khảo. Với tư cách là chuyên viên thư viện (librarian) ở Montréal và Quebec City từ năm 1978, quĩ thời gian của ông được dùng để “ôn cố tri tân” trong nỗ lực đi tìm sự thực và ghi lại cho thế hệ sau, nhằm thúc đẩy cái Mới cũng như niềm hi vọng về thống nhất nhân tâm và địa lí. Việc thống nhất nhân tâm và địa lí, theo ông, chỉ diễn ra khi những khúc mắc và vấn nạn lịch sử đã được nhìn nhận và giải tỏa, do đó, tâm niệm và ý chí biên khảo của ông được coi như một lợi khí . Nguyễn Vy Khanh có ưu thế nhờ vốn kiến thức cổ học, triết học khá thâm sâu, trên con đường biên khảo...
(MAI ANH TUẤN )

Nguyễn Ngọc Hưng, "Con dế lửa vọng về cố thổ yêu thương"

Giữa thời buổi có nhiều người sống vội, sống gấp, chạy theo những phù phiếm, tự đánh mất mình, quên cả đạo lý, nguồn cội, "Chiếc mỏ neo" của Nguyễn Ngọc Hưng giúp chúng ta không quên quá khứ, dù quá khứ có nghèo khổ đến tận cùng , chúng ta vẫn nhớ về trái tim làng, chốn yêu thương nguồn cội, thấm đẫm lời ru ngọt lịm, bay bổng cánh cò cổ tích tuổi thơ…

Qua 13 tập thơ đã xuất bản và khá nhiều bài thơ, chùm thơ được giới thiệu trên các báo, tạp chí trung ương, địa phương, Nguyễn Ngọc Hưng đã tạo được tên tuổi và chỗ đứng trong lòng người yêu thơ. "Chút nắng cho hoa hồng" tiếp nối mạch nguồn "Bài ca con dế lửa" thể hiện nét mới, sâu lắng hơn trong thơ của Nguyễn Ngọc Hưng. Với 56 bài thơ, "Chút nắng cho hoa hồng" của Nguyễn Ngọc Hưng như tiếng lòng của con dế lửa côi cút bên hiên đời, luôn mơ về cố thổ. Đó là làng quê nghèo bên dòng sông Vệ yêu thương, là cội nguồn cảm xúc thơ ca của Nguyễn Ngọc Hưng:

"Phía ấy là rơm rạ vía làng
Phía ấy là sông nước hồn quê
Phía ấy là
Lũ tróc đầu dâu
Lũ cào chân ruộng
Bát nhang ngoại chén gạo làng nước cuốn
Duyên thì con gái em trôi

...

Cố hương ơi,
Người vẫn trong hơi thở
Sao vời xa tiếng dế lửa gọi mùa"

(Trích: "Vọng về cố thổ yêu thương")

(LÊ NGỌC TRÁC)

Những thi sĩ một thời vang bóng

Võ Chân Cửu tên thật là Văn Hưng, quê quán Bình Định. Thành danh từ 1969 ở miền Nam lúc này. Thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí văn học nghệ thuật: Văn, Bách Khoa, Tư Tưởng, Khởi Hành, Thời Tập, Chính Văn… Ông đã xuất bản các tập thơ Tinh Sương (Thi Ca - 1972), Đại Mộng (Nhị Khê 1973), Trường ca Quảy đá qua đồng (Tập san Thi ca 1975), Ngã tư vầng trăng (NXB Trẻ-1990), Ngọn Gió (NXB Văn Học 2011), Trước Sau (NXB Thư Ấn quán, Hoa Kỳ 2011).

Bộ tản văn về chủ đề Văn học miền Nam gồm 3 cuốn: 22 Tản mạn, Theo dấu nhà thơ và mới đây là Vén Mây do NXB Hội Nhà văn liên kết với Công ty sách Phương Nam xuất bản, phát hành. Trong đó, Vén Mây đầy ắp những hoài niệm mà theo tác giả Võ Chân Cửu: “Vì lẽ, những tác giả, nhân vật được nhắc đến ở các bài đều là người mà người viết đã gặp gỡ, cùng tâm tình trò chuyện”.

Nhà báo Khắc Dũng của báo Lâm Đồng chia sẻ sau khi đọc Vén Mây. Không có nghĩa Võ Chân Cửu đã làm công việc của một nhà làm sử văn học viết về một giai đoạn văn học miền Nam trước 1975, cũng không phải là công việc của một nhà văn “vẽ” lại chân dung những nhà thơ, nhà văn đã sống và sáng tác trong giai đoạn ấy.
...(Trần Trung Sáng)

VÕ CHÂN CỬU " Nặng tình với miền ký ức "

Bộ ba “tản văn” của nhà thơ Võ Chân Cửu là món quà tinh thần mà tác giả gởi đến những ai thiết tha với gia tài văn chương miền Nam, chủ yếu giai đoạn đất nước phân ly từ 1954 đến 1975. ”22 tản mạn” (2013) mở đầu như một thăm dò rồi ”Theo dấu nhà thơ” (2015) tiếp nối và khép lại với ”Vén mây” (2017)(1). Với bộ ba “tản văn” này, tác giả lưu giữ một phần bức tranh lây lất nơi mây mù hoang khuất nhưng là hiện tượng độc đáo đã thuộc về lịch sử, không thể tách rời văn mạch dân tộc. Chính ông cầm lòng không được đã thốt lên ”Cách nhìn mới cho rằng trong đó sự sống vẫn dịch chuyển. Có khi nó chứa đựng cả phần hồn! Thật vậy chăng?”.
Song hành với thực tế đời sống văn nghệ, Võ Chân Cửu có lương duyên góp nhặt được từng sự việc và kết chuỗi thành những giai điệu xao động của miền ký ức thân thương ngày xưa. Lúc khoan, lúc nhặt, vừa ưu ái, vừa cởi mở, như gieo vào lòng người đọc tiếng đàn đầy ắp trữ lượng của cõi văn chương phương Nam.(NGUYỄN DUY LONG)

THANH THẢO - TÔI CHÀO ĐẤT NƯỚC TÔI

Thật ra Thanh Thảo không phải là người hay nói về mình, anh nói về các nhân vật khác, người đời. Anh là kẻ đi qua, nửa rong chơi nửa cố tình quan sát, kể lại điều anh thấy, những chi tiết, những số phận, gần như không chọn lựa. Nhưng lương tâm của anh, ý thức về sự thật của anh, lòng thương người của anh chọn lựa chúng. Các bài thơ rải rác được viết trong nhiều thời gian khác nhau đều hòa hợp trong một chân dung nghệ thuật thống nhất. Thanh Thảo đứng về phía những người làm ra lịch sử, về phía những người chiến thắng cuộc chiến tranh, nhưng anh không tự đồng hóa với họ, lúc nào cũng tự tách ra, đi một mình, lẻ loi nhưng không cô đơn, vui đùa giữa bạn bè nhưng không mờ nhạt, với cái nhìn tỉnh táo, nhân hậu. Anh không phải là động lực của lịch sử cũng không phải nạn nhân của nó, anh không trung tâm không ngoại biên, đôi khi gần như rỗng không, thản nhiên. Được thế thật khó, phải là người thành thật, không có tham vọng, yêu duy nhất một thứ trên đời, đó là thơ ca.
(Nguyễn Đức Tùng)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem