Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI”  

Không hiểu vì sao khi đọc “Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng tôi lại liên nghĩ đến bài thơ “Sương Rơi” của Nguyễn Vỹ: “Sương rơi/ Nặng trĩu/ Trên cành/ Dương liễu/ Nhưng hơi/ Gió bấc/ Lạnh lung/ Hiu hắt/ Thấm vào/ Em ơi/ Trong lòng/ Hạt sương/ Thành một/ Vết thương…”. Tuy hai thể thơ khác nhau nhưng có lẽ tiếng rơi của hoa và tiếng rơi của sương đều làm cho cả hai tác giả “Thấm vào trong lòng thành một vết thương”. Khác với Nguyễn Vỹ, nhà thơ lê Hoàng không thấy sự rơi ngay trước mắt mà ngược lại, thấy vườn hoa xanh tươi ngay trước mắt: Dạo quanh vườn hoa tươi Nhìn từng cánh hoa cười Hương tình xuân thấp thoáng Xào xạc lá khô rơi. Là thi sĩ có khác, vui đó lại biến buồn ngay. Lê Hoàng chỉ thấy “Xào xạc chiếc lá rơi” mà nỗi buồn ập đến. Chỉ nhìn chiếc lá rơi nhà thơ đã liên nghĩ đến mùa xuân sắp qua và mùa hè sẽ đến, hoa sẽ tả tơi, tàn phai sắc thắm (CHÂU THẠCH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/10/2017
NGUYỄN QUANG THÂN CHO CÁC TƯỚNG LĨNH LAM SƠN THEO "NGƯỜI LẠ" KHÍ SỚM

“Một nhà văn mà nói xấu , bôi nhọ dân tộc mình thì nên gọi là gì ? Đây là cái phông văn hóa hay là sự “chỉ đạo” của ai đó. Tại sao cùng một lúc, người viết, người trao giải đều đồng thanh đến vậy ?
Tôi đề nghị Hội Nhà văn cần xem lại cái giải thưởng “phản lịch sử”, “phản quốc” của mình”

Khởi động một chiều hướng mới cho phê bình văn học

Qua tiếp nhận phát hiện của người đi trước và bằng sự quan sát của mình về hiện tình sinh hoạt văn học Việt Nam đương đại, tôi đã một lần gọi tên mười căn bệnh phê bình, nay xin điểm mặt lại
(INRASARA )

Văn học và hiện thực trong tầm nhìn hiện đại

Văn học và hiện thực là một trong những vấn đề trung tâm của lí luận văn học, cho đến nay, dù có rất nhiều hệ thống lí luận giải thích khác nhau, vẫn chưa có lí luận nào được nhất trí công nhận. Đó là vì mỗi lí luận đều xây dựng theo một cái khung lí tính, với điểm quan sát nhất định để khái quát thực tiến văn học thành nguyên lí. (TRẦN ĐÌNH SỬ )

CẢM NGHĨ VỀ TIỂU THUYẾT TỰ THUẬT “NHỮNG NGÀY THƠ ẤU” CỦA NGUYÊN HỒNG

Cuốn truyện tự thuật Những ngày thơ ấu là tác phẩm tiêu biểu cho khuynh hướng sáng tạo mà người xưa bảo là “quý hồ tinh bất quý hồ đa”. Tập truyện vẻn vẹn chỉ có khoảng một trăm trang, nhưng từng trang, từng dòng đã lay động lòng người biết chừng nào! Có thể nói những điều tác giả đề cập đã trào ra ngoài phạm vi trang giấy.
(KIỀU VĂN)

“HỘI THỀ” – TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ HAY PHẢN LỊCH SỬ ?

Đầu năm 2009, khi ra hiệu sách, chúng tôi đã toan mua cuốn này, nhưng thử đọc bốn dòng đầu : “ Trời đất xám xịt, cùng một màu, dồn nén và bất trắc. Hai người cưỡi ngựa phi nước đại trên con đường mòn giữa bãi ngô. Ngô uốn lượn bí ẩn như cái bẫy đang chờ sập xuống…”, chúng tôi bèn tắc lưỡi : viết tào lao
(TRẦN MẠNH HẢO)

Phụ nữ - nguồn cảm hứng sáng tác của văn xuôi Việt Nam thời kỳ đổi mới

Nếu như trước đây, văn xuôi viết về phụ nữ thường là theo hướng phê phán hay ngợi ca từ cái nhìn đạo đức, sử dụng nhân vật nữ để chuyển tải một quan niệm, tư tưởng thì trong văn xuôi thời kỳ đổi mới, việc xem phụ nữ như một khách thể thẩm mỹ độc lập, như một thế giới riêng đầy bí ẩn và hấp dẫn cần được khám phá và lý giải như đã trở thành một “trào lưu”. (Đào Đồng Diện )

Huỳnh Hữu Võ và những phút trải lòng*NGUYỄN VUI

Thơ của ông mượt mà dễ đi vào lòng người. Hay nói khác đi, thơ của Huỳnh Hữu Võ giàu nhạc. Đọc lên du dương, trầm bỗng lạ kỳ. Cũng từ đây có thể lý giải vì sao nhiều nhạc sĩ chọn thơ ông để phổ nhạc. Đã có 54 nhạc sĩ phổ hơn 140 bài thơ tình của ông. Những nhạc sĩ đáng kể đến như: Phạm Duy, Nguyễn văn Tý, Trần Quế Sơn, Võ Công Anh, Quỳnh Hợp, Vũ Hoàng, Nguyễn Ngọc Thiện… Qua âm nhạc, thơ của Huỳnh Hữu Võ đi xa hơn và ở lâu hơn trong lòng độc giả. (NGUYỄN VUI )

Khúc âm xưa từ chín dòng sông vọng cổ của Trần Ngọc Hưởng

Muốn hiểu Trần Ngọc Hưởng phải đọc thật nhiều thơ của anh. Tôi chưa có hân hạnh gặp, biết nhà thơ này nhưng khi đọc thơ anh tôi hình dung được đó là một con người nghiêm buồn, trầm mặc, điềm đạm, khoan hòa. Anh là một người đam mê sử, văn học cổ Việt Nam , ưa tìm tòi cặn kẽ những điều cần phải biết. Ngôn ngữ được sử dụng chính xác, chữ nghĩa phân minh, rành mạch đúng qui phạm, nhưng không phải vì vậy mà cứng ngắc. Thơ anh tinh tế, nhẹ nhàng, gợi cảm đa phần có giọng trầm buồn nhất là: "Từ chín dòng sông vọng cổ", được tấu lên bằng những khúc âm buồn với những khoảng lặng.
(LÊ ĐÌNH QUY )

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem