Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 20/10/2018
RÂM RAN TIẾNG DẾ GỌI HÈ... TRẦN HOÀNG VY

Tiếng dế một thời thơ dại, mang trong cặp, nhét vào hộc bàn, gáy râm ran lớp học, để rồi cả bọn bị phạt quét lớp cả tuần lễ. Tiếng dế mang vào phòng ngủ, đi vào trong giấc mơ một mùa hè…
(TRẦN HOÀNG VY )

Nghĩa địa cá voi

Nghĩa địa cá voi ở Bình Thuận là một nghĩa địa độc nhất vô nhị trên cả nước. ( NGUYỄN HIỆP )

MÙA CỦA GIÓ- Phạm Thị Hạnh

Chong chóng bây giờ chỉ còn lại nỗi nhớ!...”. Chong chóng nhớ anh. Em cũng nhớ anh. Em buồn vì không có anh bên cạnh em lúc này, không có anh gấp tặng chong chóng dừa cho em nữa.
Hay anh quên em rồi?(Phạm Thị Hạnh)


Người Việt nói như thơ

Dân tộc Việt Nam từ xưa đã có một nền văn hóa thuần Việt thể hiện trong ca dao, tục ngữ, lời hát dân ca… Những câu ca dao, những lời hát đó chính là thơ. Thơ đã ngấm sâu trong tâm hồn Việt. Thơ làm cho cuộc sống thêm thi vị đáng yêu.(QUÝ HOA )

Mùa phượng yêu

Ngày ấy, mỗi khi sắp kết thúc năm học thì những cây phượng già đã kịp trổ những đóa hoa đỏ rực đầu mùa, báo hiệu khoảng thời gian mà "cái trống trường em" thôi lên tiếng mỗi ngày, và gợi một chút buồn khi sân trường sắp vắng bóng những trò đùa tinh nghịch của lũ “thứ ba học trò”. (PHAN THỊ HOÀI THU )

Ông Sáu Dân dạy tôi nghề viết báo

Thấm thoát đã gần 3 năm, kể từ ngày Ông Sáu Dân đi xa. Tôi nhớ lời Ông luôn căn dặn :"Viết báo không chỉ cần có tâm hồn nghệ sĩ, mà trước hết phải có gan của người chiến sĩ cầm súng ra chiến trường nghĩa là phải luôn chiến đấu cho sự thật và tôn trọng, phản ánh sự thật". (Tô Văn Trường )

Mộng du giữa những giếng làng

Rất nhiều cái giếng làng đang từ từ chìm vào lòng đất và có thể vĩnh viễn không bao giờ còn hiện ra nữa. Nhưng có không ít làng đã nhận ra một điều gì đó thật hệ trọng với sự hiện diện của những cái giếng cho dù không rành mạch.
(Nguyễn Quang Thiều )

Nghe chừng phượng đỏ lòng ai

Mỗi năm một lần, sau tiết xuân ấm áp bung nở của muôn loài hoa khác, phượng mới bừng lên sắc diện rực hồng khi cánh hạ về sang. Cầm sắc hoa đỏ trên tay, lòng ai chẳng bâng khuâng nhớ về một thời mơ mộng.( Lê Thành Văn )

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem