Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
MỘT PHONG CÁCH RẤT RIÊNG CỦA THƠ PHƯƠNG TẤN  

Hầu như phận số đã không cho nàng một chọn lựa khác hơn. Cái hay ở đây là tại sao tác giả lại tự mình hóa thân thành người nữ để viết về cuộc đời của một người con gái đáng thương này. Những bài thơ cứ tiếp tục đan xen diễn tả về một người con gái vật vã đi tìm cuộc sống cho chính mình mà vẫn mãi hoài chưa tới đích. Và, khi đọc kỹ những dòng tựa của tác giả tôi đã hiểu vì sao Phương Tấn đã hóa thân một Thái Thị Yến Phương để ai oán trong "Di bút của người một con gái". Xin nghe Phương Tấn thổ lộ một đoạn trong bài viết của anh: “…Trước thực trạng các ổ điếm, phụ nữ làm điếm và đàn ông Việt Nam và nước ngoài “chơi điếm” tràn lan – tôi đã viết một phóng sự nhiều kỳ đăng trên nhật báo Dân Chủ của nhà báo Nguyễn Thạch Kiên, đồng thời xâu chuỗi những mảnh đời bất hạnh cùng cực trong tình yêu, trong đời sống của chị em làm điếm, viết nên một số bài thơ trong tâm trạng khổ đau của họ dưới bút hiệu Thái Thị Yến Phương…” Và một đoạn khác: “…Nhiều ngày tôi đã tự hỏi “Thái Thị Yến Phương là ai” mà thấm đẫm cả tâm hồn lẫn thể xác của tôi. “Thái Thị Yến Phương là ai” mà tôi thương yêu đến thế. Tôi vẫn thường đọc lại những bài thơ ký tên Thái Thị Yến Phương. Khi đọc lại, tôi không hề nghĩ những bài thơ ấy là của tôi mà của Thái Thị Yến Phương. Một cô gái “làm điếm” tài hoa và bạc phận mà tôi thương yêu. Trong cơn mơ của tuổi mới lớn, tôi mơ một ngày trong đời, tôi sẽ tổ chức “Ngày hội của Chị và Em” và xây nên những căn nhà mới, lập nên cuộc sống mới dành cho “Chị và Em” và chỉ có những phụ nữ ấy mới “xứng đáng” vào những căn nhà ấy của tôi…”(DUNG THỊ VÂN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 29/6/2017
TRẦM THỤY DU Từ "Khúc hoài niệm" đến "Thắp lên miền nhớ"

Trầm Thụy Du tên thật là Dương Thành Vinh.(*) Anh được sinh ra tại phố cổ Thu Xà - vùng đất đã sinh ra Bích Khê - nhà thơ tài hoa, người có những câu thơ hay vào bậc nhất Việt Nam. Dương Thành Vinh đi vào con đường sáng tác thi ca từ thưở còn đang theo học các lớp trung học phổ thông của trường Trung học Trần Quốc Tuấn, Quảng Ngãi, cùng thời với nhà thơ Nguyễn Đăng Trình, Trần Thị Cổ Tích...

"Thắp lên miền nhớ" gồm 60 bài thơ. Thơ Trầm Thụy Du nhẹ nhàng, mang nét lãng mạn của tình yêu thời tuổi ngọc...Nhà thơ Trầm Thụy Du sinh năm 1955 đã từ trần vào ngày 26/5/2016. Lễ truy điệu và di quan sẽ diễn ra lúc 14 giờ ngày 28/5/2016 để đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng tại Nghĩa trang Truông Ổi.
Sinh thời, Trầm thụy Du đã từng viết 2 câu thơ như là định mệnh về ngày cuối đời của anh :
“Rồi nhắm mắt xuôi tay về Truông Ổi
Trôi uổng đời theo nhịp trống di quan “
(LÊ NGỌC TRÁC)

VIỆT PHƯƠNG VÀ NHỮNG VẦN THƠ CHÓI SÁNG CHẤT CON NGƯỜI

Hôm nay chúng ta vĩnh biệt một người cách mạng chân chính, một nhà chính trị chuyên nghiệp, và đặc biệt, một nhà thơ. Một nhà thơ với những vần thơ “soi sáng chất con người”. Đó là nhà thơ Việt Phương.Ông tên thật là Trần Quang Huy, một người đã tham gia cách mạng từ năm 17 tuổi, đã ở trong đoàn quân Nam tiến năm 18 tuổi, đã là chính ủy trung đoàn năm 20 tuổi, đã là…

Nhưng thơ thì không tuổi, nhà thơ thì không tuổi...


Tôi còn nhớ, khi tôi còn nhỏ học ở trường học sinh miền Nam Hà Đông, thì Việt Phương là một trong ba diễn giả mà chúng tôi ngưỡng mộ nhất (hai người kia là nhà thơ Xuân Diệu và nhà cách mạng Dương Bạch Mai). Khi đó, mỗi lần Việt Phương vào trường chúng tôi nói chuyện, thì hàng nghìn đứa thiếu niên chen nhau nghe ông nói. Việt Phương là một nhà hùng biện, và đề tài quen thuộc nhất của ông khi diễn thuyết là lý tưởng tuổi thanh niên. Chúng tôi lúc ấy chưa là thanh niên, nhưng đầy những khát khao lý tưởng.

Mãi sau này, khi đã từng trải, đã gặp và chơi thân với ông, tôi mới biết Việt Phương là người thật hiền hậu, thật nhỏ nhẹ. Ông đi nhẹ nói khẽ, và đặc biệt bình đẳng, đặc biệt biết lắng nghe với những bạn bè em cháu lớp sau còn ít tuổi hơn mình. Nhưng con người nhỏ nhẹ ấy đã từng có một tập thơ “Cửa mở” gây chấn động không chỉ làng thơ miền Bắc vào năm 1970, với những bài thơ những câu thơ soi sáng không sợ hãi
(THANH THẢO)

Phạm Đăng Khương, nhạc sĩ đa tài

Nhạc sĩ Phạm Đăng Khương là người rất đa năng. Anh vừa có thể sáng tác nhạc, vừa là đạo diễn rồi kiêm luôn công việc quay phim, thu âm, biên tập, dàn dựng và viết cả lời bình. Anh nhớ lại, những năm 80 của thế kỷ trước, kỹ thuật in ấn, vi tính chưa phát triển, để in một bản nhạc, nhạc sĩ và nhà xuất bản phải mướn người chép lại cho đẹp. Lúc bấy giờ, ông vừa biết nhạc, lại khéo tay nên được nhiều nơi nhờ viết. Trong đó có hàng trăm ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn... Cuối năm 1991, Sài Gòn bắt đầu truyền nhau phần mềm Laser music processor (LMP) giúp người ta chép nhạc trên máy, nhanh hơn, tiện hơn, thế là anh khăn gói đi học và đã thành công trong lĩnh vực này. Đến nay, nhạc sĩ Phạm Đăng Khương đã chép hàng chục nghìn bản nhạc bằng máy tính lẫn viết tay.

Mặc dù sinh sống tại TP. Hồ Chí Minh từ thời sinh viên đến giờ, nhưng Phạm Đăng Khương vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho quê nhà. Anh đã có không ít ca khúc sáng tác về Nghĩa Hành như: “Nghĩa Hành quê ta đó”, “Tiếng hát từ quê hương Nghĩa Minh”, “Tình quê Nghĩa Hành”... Không chỉ Nghĩa Hành mà Phạm Đăng Khương còn có nhiều ca khúc về Quảng Ngãi như: “Về với Sông Trà”, “Về đây Quảng Ngãi” (thơ Vũ Duyên), “Thương dòng Trà Giang” (thơ Khưu Trí Dư)...(DUY HÙNG)

Vũ Thiên Kiều " Đói những ngọn môi "

Hiếm có nhà thơ miền Nam đau đời mảnh đất mình sống như Vũ Thiên Kiều đang. Càng hiếm hơn nữa, tìm thấy bài thơ độc đáo và đầy ám ảnh như “Sấm chớp phù sa”. Độc đáo ở thi ảnh chưa từng được nói đến, và ám ảnh bởi cái gấp gáp, hổn hển của nhịp thơ. Của hơi thơ - hơi thở. Của sống. Và của cái đòi sống.

Thơ Vũ Thiên Kiều là thơ sống. Sống và động.

Thơ sống cần đến ngôn từ sống. Thi sĩ bày ra không ít ngôn từ mới để làm mới tư duy thơ: bấy bá, rung riêng, long chông, bung biêng, song sóng, nây nẩy, rên rẩm, thầm thầm, mừ mật… Dễ nhận ra cách làm từng có mặt trong thơ của một số nhà thơ nhóm Nhân văn - Giai phẩm ở quá khứ chưa xa, hoặc của vài thi sĩ đương đại. Nhưng không phải vì thế mà mấy ngôn từ kia không có hơi thở riêng của nó...

(INRASARA)

NGUYỄN LÂM CÚC "Không hẹn hò đời hóa hoang vu"

"Tháng ba
Núi vã mồ hôi
Hổn hà hổn hển
Cõng trời oằn lưng
Gió nóng như bầy ngựa rừng
Rùng rùng tung vó, hú lưng chừng đèo
Nắng quạt lửa dọc đường chiều
Nướng cong cả giấc mơ nghèo, dòng sông"
Trên đây là bài thơ "Tháng ba" của Nguyễn Lâm Cúc. Mới đọc qua những câu đầu của bài thơ, người đọc chưa cảm thấy điều gì. Nhưng khi đọc đến câu cuối cùng, người đọc như nghe lòng mình rung lên. Câu thơ như ghim vào lòng người đọc. Câu cuối cùng của bài thơ đã làm cho bài thơ "Tháng ba" của Nguyễn Lâm Cúc đứng vững, bắt người đọc phải liên tưởng đến hơi thở, cảnh sắc và cuộc sống của một miền quê. Phải chăng đây là miền quê Đức Linh của Nguyễn Lâm Cúc trong một thời gian khó đã qua?
Nguyễn Lâm Cúc, Trần Thị Mộng Dần là hai nữ hội viên hiếm hoi của Hội Văn học Nghệ thuật Bình Thuận khi mới thành lập vào những năm đầu thập niên 80 của thế kỷ trước. Thơ Nguyễn Lâm Cúc cô đọng, mới lạ, không ê à vần vè, không bi lụy sướt mướt. Nguyễn Lâm Cúc đã chắt lọc ý tứ, ngôn từ, đưa hình ảnh và âm thanh vào thơ một cách tinh tế, nhuần nhuyễn, thu hút được đông đảo bạn đọc. Qua theo dõi thơ của Nguyễn Lâm Cúc, người đọc nhận thấy: Những rung cảm, yêu đương, cô đơn, hoài niệm... đã làm nên những trang đời, trang thơ của Nguyễn Lâm Cúc.(LÊ NGỌC TRÁC)

Đynh Trầm Ca - Đi Như Là Trôi

Đynh Trầm Ca thuộc dòng họ khá hiếm. Anh mang họ Mạc. Tên thật của anh là Phụ. Gọi cả họ lẫn tên, gọn nhẹ hai âm Mạc Phụ.

Trong hai lãnh vực Thơ và Sáng Tác Nhạc, Đynh Trầm Ca đều xuất sắc cả, nhưng có lẽ, trước tiên, Đynh Trầm Ca xuất thân là một người làm thơ, nên tôi sẽ nói về một Đynh Trầm Ca, nhà thơ, với cuộc đời Đi Như Là Trôi của anh.

Đynh Trầm Ca sinh ra ở thị trấn Vĩnh Điện, thuộc quận Điện Bàn. Thị trấn Vĩnh Điện là một khu phố nhỏ nằm trên quốc lộ 1, phía nam thành phố Đà Nẵng, một thị trấn hiền hòa, tĩnh lặng như phần nhiều các thị trấn ở miền trung, dù nằm trên đường quốc lộ với hàng ngày, có cả trăm, ngàn, chiếc xe qua lại, gây tiếng động ồn ào.

Năm 1969, Đynh Trầm Ca từng cho phát hành tập thơ Mắt Đêm dưới hình thức in ronéo. Tập Mắt Đêm của Đynh Trầm Ca từng được một nhà nghiên cứu giới thiệu là “một trong 5 tập thơ tiêu biểu của năm (1969)".(TRẦN YÊN HÒA)


"XÓM TRĂM NĂM" MƠ VỀ NƠI XA THẲM

Tháng Tư ở cực Nam Trung Bộ, chuyển mùa, nóng khô người. Ấy vậy mà giữa cái nóng hầm hập của buổi trưa trời không một sợi gió, anh bạn của tôi vẫn chăm chú đọc thơ. Thật là lạ! Một người từng thấy thơ "làm ngơ" vẫn say sưa đọc tập thơ mỏng. Có lúc, hứng chí anh ta còn ngân nga: "Ôi mùa hạ mây thì cao vời vợi. Em xa hun hút mấy khung trời!...". Anh ta đang chăm chú đọc thơ trong tập thơ "Xóm trăm năm" vừa được Nhà xuất bản Văn Học xuất bản và phát hành vào đầu năm 2017. Thì ra, người ta đâu có thấy thơ làm ngơ. Chỉ không thích những thơ không có hồn. Còn gặp thơ hay, có sức hút kỳ lạ, người yêu thơ sẽ đọc thơ và mê thơ như một "người lên đồng".
"Xóm trăm năm" là tập thơ in chung của các tác giả: VŨ KHẮC TĨNH, NGUYỄN TẤN SĨ, NGUYỄN THỊ PHƯƠNG DUNG, NGUYỄN ĐỨC DŨNG, NGUYỄN BÁ HÒA, BÌNH ĐỊA MỘC, PHẠM DƯƠNG NAM, TRẦN XUÂN AN: Những cây bút cùng thế hệ U50, cùng từng sinh sống, gắn bó với quê hương Tam Kỳ - vùng đất nằm chính giữa đất nước Việt Nam tính theo đường thiên lý Bắc Nam.
Vũ Khắc Tĩnh, Nguyễn Tấn Sĩ, Nguyễn Thị Phương Dung, Nguyễn Đức Dũng, Nguyễn Bá Hòa, Bình Địa Mộc, Phạm Dương Nam, Trần Xuân An là những cây bút đã định hình, có những thành công trên con đường sáng tác thơ văn. (LÊ NGỌC TRÁC)

SỰ KỲ NGỘ TRONG BÀI THƠ “NIỆM KHÚC” CỦA NGUYỄN LƯƠNG VỴ

“Trong u tịch, xương máu bỗng khua vang
Cho ta rơi giữa trời sâu không đáy…”

Niệm Khúc? Khúc nhạc của sự hoài niệm? Thi sĩ vì nhân duyên gì mà tấu lên Niệm Khúc này? Ngôn ngữ thi ca của Nguyễn Lương Vỵ sẽ đưa chúng ta chạm trán điều gì qua ba đoản khúc trong sự liên hoàn hoài niệm của bài thơ Niệm Khúc?

Hoài niệm về quá khứ là một việc làm liều lĩnh, nếu không muốn nói là nguy hiểm. Nhưng ở đâu có hiểm nguy, ở đó có sự thoát hiểm. Sự thoát hiểm chính là nguồn lực hiệu quả nhất giúp con người chuyển đổi nhận thức. Đó chính là vị thầy lớn nhất mà chúng ta nên học. Nguyễn Lương Vỵ đã liều lĩnh hẹn hò với cô quạnh và tan vỡ của bóng ma quá khứ để tấu lên bài Niệm Khúc này, và qua đó đã cống hiến cho các độc giả hữu duyên một Sự Kỳ Ngộ hy hữu đệ nhất. Nhưng mà Kỳ Ngộ với Ai? Với Cái gì? Làm sao ông đã thành tựu sự Thoát Hiểm ngoạn mục này? Ta hãy thong thả theo dõi cuộc hẹn hò của Nguyễn Lương Vỵ với bóng ma quá khứ khi ông vừa châm lửa mồi điếu thuốc trên môi, mở màn cho một cuộc hoài niệm phiêu bồng
(TÔ ĐĂNG KHOA)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem