Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
"XÓM TRĂM NĂM" MƠ VỀ NƠI XA THẲM  

"Xóm trăm năm" là tập thơ in chung của các tác giả: VŨ KHẮC TĨNH, NGUYỄN TẤN SĨ, NGUYỄN THỊ PHƯƠNG DUNG, NGUYỄN ĐỨC DŨNG, NGUYỄN BÁ HÒA, BÌNH ĐỊA MỘC, PHẠM DƯƠNG NAM, TRẦN XUÂN AN: Những cây bút cùng thế hệ U50, cùng từng sinh sống, gắn bó với quê hương Tam Kỳ - vùng đất nằm chính giữa đất nước Việt Nam tính theo đường thiên lý Bắc Nam. Vũ Khắc Tĩnh, Nguyễn Tấn Sĩ, Nguyễn Thị Phương Dung, Nguyễn Đức Dũng, Nguyễn Bá Hòa, Bình Địa Mộc, Phạm Dương Nam, Trần Xuân An là những cây bút đã định hình, có những thành công trên con đường sáng tác thơ văn. Đọc "Xóm trăm năm", người đọc bắt gặp Vũ Khắc Tĩnh với tâm sự của một lãng tử gởi vào hư vô lời sám hối, lòng vẫn vọng về miền cố thổ (LÊ NGỌC TRÁC) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 22/5/2018
Nhạc sĩ Trần Xuân Tiến và ca khúc Ba lý duyên tình

Sinh ra tại vùng đất Nghĩa Lộ (TP.Quảng Ngãi). Đỗ tú tài toàn phần năm 1968, nhạc sĩ Trần Xuân Tiến vào học Đại học Văn khoa Sài Gòn vào những năm chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất.

Ngay từ nhỏ, ông đã có năng khiếu âm nhạc và sáng tác những bài hát với ca từ rất trong sáng như Hái ổi, Duyên quê... Năm 1970, ông tham gia phong trào "Hát cho đồng bào tôi nghe", cùng với các nhạc sĩ Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn, Trương Quốc Khánh... và ông cũng là một trong những thành viên chủ chốt của phong trào này cho đến ngày đất nước thống nhất. Nhạc sĩ Trần Xuân Tiến đóng góp cho phong trào “Hát cho đồng bào tôi nghe” gần mười bài hát, gồm có: Chim hòa bình, Dâng hoa cho nước, Em gái văn khoa, Học đánh vần...
(HUỲNH THẾ)

Về thăm mộ nhà văn Nguiễn Ngu Í...

Nhà văn Nguiễn Ngu Í tên thật là Nguiễn Hữu Ngư. Ông sinh ngày 20/4/1921 tại làng Tam Tân - nay là xã Tân Tiến, thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận. Trong cuộc đời sáng tác của mình, Nguiễn Ngu Í là một người đa tài, hăng say làm báo và viết văn, làm thơ. Ông ký nhiều bút hiệu: Ngê Bá Lí, Tân Fong Hiêb... Tác phẩm của Nguiễn Ngu Í gồm có: Việt sử, Hồ Thơm Nguyễn Huệ, Hồ Quí Li, Sống và viết., Qê hương, Suối Bùn reo, Khi người chết có mặt, Khi người điên trở về, Thơ điên, Thái Bình điên quấc, Những bài thơ, Hạnh phúc chính nơi bạn...

Cố giáo sư - nhạc sĩ Trần Văn Khê đã viết về Ngu Í - Nguiễn Hữu Ngư như sau: "Anh Ngư viết văn pháp rất hay, nhưng anh yêu tiếng Việt, anh lại muốn cho người Việt ai cũng đọc được sách báo nên tham gia rất tích cực phong trào xóa nạn mù chữ. Nguiễn Ngu Í còn sáng tạo ra cách viết chữ quốc ngữ sao cho hợp lý hơn; thí dụ như: thay chữ D bằng chữ Y, chữ F thay cho PH, I thay cho Y, NG thay cho NH... K thay cho KH...". Nhà văn - học giả Nguyễn Hiến Lê đã có những nhận định về Nguiễn Ngu Í: "Anh có nhiều lý tương, nuôi nhiều mộng cao đẹp mà gặp toàn những điều bất như ý, cứ phải cố nén xuống và sức nén càng mạnh thì càng bùng lên dữ dội...Nguiễn Ngu Í một đời đau khổ, mà cũng là đặc biệt nhất trong giới văn nghệ sĩ hiện đại".(LÊ NGỌC TRÁC)

Thơ của một bác sĩ

Bác sĩ mà viết văn, làm thơ là chuyện không phải hiếm. Bác sĩ Trịnh Quang Thân, Trưởng Khoa Tim mạch của Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi cũng nằm trong số các thầy thuốc làm thơ, viết văn ấy. Thế nhưng, điều khác lạ là, người ta chỉ biết vị bác sĩ này lâu nay chuyên tâm khám và điều trị bệnh chứ phần thơ phú thì anh vô cùng lặng lẽ. Thế rồi, đùng một cái, chỉ trong vòng hai năm, anh cho ra mắt hai tập thơ: “Nguyên màu thời gian” (2016) và “Miên khúc” (2017), dưới bút danh Hoàng Thân. Cả hai đều do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành.TRẦN ĐĂNG

“SÁNG TẠO LÀ CON ĐƯỜNG THI SỸ"

Tiểu luận trên của Tâm Nhiên là một bản trường ca, tiếng văn như tiếng thơ, tiếng thơ như tiếng hát len lõi vào lòng người trong sâu kín tâm hồn, bay vút đên thượng tần, vào cõi tâm linh tối thương rốt ráo, chổ ở của thần nhân. Sâu nhiệm được “Sáng Tạo là Con Đường Thi Sĩ” Của Tâm Nhiên, người thơ sẽ kiến tánh được nguồn vui bất tận, vô bờ, vô bến, rong chơi với linh hồn thiên thu trong chính sát na nầy, như như chân lý mà Tâm Nhiên khẳng định!!! Mời quý vị tìm xém. /.
(Châu Thạch)

Nguyễn Lâm Cúc "Không hẹn hò đời hóa hoang vu"

Trên đây là bài thơ "Tháng ba" của Nguyễn Lâm Cúc. Mới đọc qua những câu đầu của bài thơ, người đọc chưa cảm thấy điều gì.

Nhưng khi đọc đến câu cuối cùng, người đọc như nghe lòng mình rung lên. Câu thơ như ghim vào lòng người đọc. Câu cuối cùng của bài thơ đã làm cho bài thơ "Tháng ba" của Nguyễn Lâm Cúc đứng vững, bắt người đọc phải liên tưởng đến hơi thở, cảnh sắc và cuộc sống của một miền quê. Phải chăng đây là miền quê Đức Linh của Nguyễn Lâm Cúc trong một thời gian khó đã qua?

Nguyễn Lâm Cúc, Trần Thị Mộng Dần là hai nữ hội viên hiếm hoi của Hội Văn học Nghệ thuật Bình Thuận khi mới thành lập vào những năm đầu thập niên 80 của thế kỷ trước. Thơ Nguyễn Lâm Cúc cô đọng, mới lạ, không ê à vần vè, không bi lụy sướt mướt.

Nguyễn Lâm Cúc đã chắt lọc ý tứ, ngôn từ, đưa hình ảnh và âm thanh vào thơ một cách tinh tế, nhuần nhuyễn, thu hút được đông đảo bạn đọc. Qua theo dõi thơ của Nguyễn Lâm Cúc, người đọc nhận thấy: Những rung cảm, yêu đương, cô đơn, hoài niệm... đã làm nên những trang đời, trang thơ của Nguyễn Lâm Cúc.
(LÊ NGỌC TRÁC)

Bùi Huyền Tương với "Theo nhịp mùa đi"

Đâu đó trong thơ Bùi Huyền Tương thi thoảng ta vẫn bắt gặp bóng dáng của người con gái một thời anh thầm thương trộm nhớ, hay những tiếc nuối về mối tình không trọn vẹn. Qua các tác phẩm, tác giả đã đưa những trăn trở, những hoài niệm của mình. Đối với anh đó là những chuỗi ngày với bao thăng trầm của cuộc sống, nhưng đọng lại những ký ức của một thời. Bùi Huyền Tương đã chọn cho mình lối thể hiện các tác phẩm theo thể thơ tự do truyền thống nhưng đôi lúc có sự phá cách nhẹ: “Ngỡ đã quên bởi- vực- bờ- lau- lách/Ta với chiều và phố lặng lờ trôi/Tình cờ/Em/Phía sau ta lẽo đẽo...” (“Tình cờ ta gặp lại nhau”). Chính sự phá cách đã khiến người đọc thấy được sự tương tác hai chiều giữa nam và nữ. Để giữa “em” và “ta” có sự giao thoa, quấn quít nhau.
TRỊNH PHƯƠNG

Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập.
(NGUYỄN THỊ TỊNH THY)

LÊ THANH PHÁCH "Hồn neo đậu bến sông quê"

Đứng bên này cửa Lở nhìn sang bờ nam cuối sông Vệ, xa xa những lũy tre, rặng dừa vươn lên trên nền trời, xóm làng mênh mông bên bờ biển thơ mộng. Đó là ký ức về Đức Lợi, một làng quê còn trong tôi của những ngày tháng chưa xa. Đức Lợi (còn gọi là Đức Hải) thuộc huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, vùng quê nhỏ bé nghèo khó này, nơi sinh ra và lớn lên của nhà thơ họa sĩ Nghiêu Đề, nhà thơ Phạm Huệ, Lê Văn Sơn, Mạc Trường Thiên, Lê Thanh Phách và Bùi Minh Vũ...
Lê Thanh Phách sinh năm 1964. Lúc nhỏ, quê hương bị chiến tranh tàn phá, phải tản cư sống cách quê gần 20 cây số, theo học tại trường Cây Da ở Điện An. Lớn lên, Lê Thanh Phách có một tâm hồn nhạy cảm, anh từng viết:
"Tôi của hôm nào thường trễ học
Với những ngày Thu lá rơi đầy
Hồn cứ ngẩn ngơ bên trời biếc
Giờ còn nhìn lại với mây bay."
Từ năm 2006, Lê Thanh Phách đã xuất bản thi phẩm đầu tay "Về giữa làng Yên". Năm 2007, với "Viễn du". Đến 2017, Nhà xuất bản Văn Học in và phát hành "Bến sông quê" của Lê Thanh Phách. Trong vòng khoảng 10 năm, Lê Thanh Phách đã xuất bản được 3 tập thơ. Điều này chứng tỏ Lê Thanh Phách là một người say mê và gắn bó với thơ ca.
(Lê Ngọc Trác)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem