Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Bùi Diệp “ VỀ NGANG QUÁN KHÔNG TRÁI TIM NGOÀI MÔNG MÊNH…”  

Những ngày cuối năm, ở Cực Nam Trung Bộ , trong cái lạnh hanh hao của gió Bắc, làm cho người ta thường nghĩ về một thời xa xăm… Thì , tôi nhận được cuốn sách “Về ngang quán không” của Bùi Diệp do chính tác giả gởi tặng. Vui lắm! Niềm vui bất ngờ như gặp lại người bạn thân ngày xa xưa , … “Về ngang quán không” là tập văn của Bùi Diệp , do nhà xuất bản Văn hóa văn nghệ vừa xuất bản. Đây là ấn phẩm đầu tay của Bùi Diệp. Thực ra tên tuổi của Bùi Diệp không còn xa lạ với những người yêu văn chương. Từ những năm 90 của thế kỷ trước ,Tùy bút tản văn…của Bùi Diệp thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí văn học trong và ngoài nước. Những trang văn của Bùi Diệp có sức hút kỳ lạ . Chúng tôi còn nhớ trên Kiến thức ngày nay thời bấy giờ , tôi lúc nào cũng ưu tiên lật tìm chuyên mục có tùy bút của anh để đọc trước tiên. Trong chúng tôi , nhiều người yêu thích tùy bút, tản văn của Bùi Diệp như “Đã từng mê” tùy bút của Mai Thảo, Nguyễn Tuân , Võ Phiến, Hoàng Phủ Ngọc Tường …(Lê Ngọc Trác ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/12/2017
Lang thang qua những cõi thơ Nguyễn Lương Vỵ

Nguyễn Lương Vỵ sống một đời cuồng, một đời say, một đời khắt khe trôi giạt hai bờ tả hữu. Khi đáo bỉ ngạn thì “Bừng con mắt dậy thấy mình tay không”. Có chết thằng tây nào đâu. Đời vẫn cái trò băng băng trên đường, ngựa luôn thay vó đổi yên cương để kịp “một xe trong cõi hồng trần như bay”. Thúy Kiều xung phong đi mần đĩ, anh mần thơ sầu nạn đi theo Thơ.
Nhà thơ, bao nhiêu nhà thơ mất tất, trên đường bị gậy, chỉ còn lại cái đáng còn lại. Thơ.

Dù luôn tẩu hòa, Nguyên Lương Vị rất nghiêm túc với chữ nghĩa riêng mình, tận hiến cho nghiệp dĩ, và rất sáng suốt không làm nhiên liệu đốt cháy vô dụng, cho bất cứ trào lưu, trường phái canh tân rào rạt nào.
Trong lịch sử thi ca Việt nam, chúng ta đã hạnh phúc có những Nhà thơ lớn, những tượng đài sừng sững. Ở đó mỗi Dị-nhân có mỗi Cõi đời đẹp, một Cõi thơ lạ và rất riêng. Mai kia, một ít tài năng hiếm hoi từ những kẻ tới sau, mà nếu vinh hạnh nhắc nhở, không thể nào không nhắc tới Nguyễn Lương Vỵ, cái hạc bay lên vút tận trời.( Nhà văn Cung Tích Biền )

KHÔNG GIAN THƠ TRẦN HOÀNG PHỐ

Trần Hoàng Phố tên thật là Nguyễn Phước Bửu Nam, Phó giáo sư -Tiến sĩ, giảng dạy Đại học Sư phạm Huế. Ngoài công việc giảng dạy, anh còn nghiên cứu, dịch thuật, biên khảo và làm thơ.thơ Trần Hoàng Phố chưa nhiều, nhưng những gì mà tôi được đọc gần đây thấy có điều thú vị: nhà thơ đã trải thế giới thơ của mình trên một phổ không gian rất rộng.
Nó là không gian vật lý, nơi của mặt đất-bầu trời với muôn hình ngàn sắc động cựa, biến hình, ảo diệu.
Nó là không gian xã hội với những hiện tồn nhức nhối suy tư.
Và trùm lên tất cả là một không gian tinh thần với nhiều đối cực đa dạng, có những đối cực gay gắt.
Tất cả đưa lại một ấn tượng: thơ Trần Hoàng Phố trên cấp độ tổng quát rất xum xuê, dài rộng, nhưng trong cấp độ nguyên tố lại hết sức tinh tế, sâu lắng. Có những bài thơ mang dũng khí “xuống đường” phảng phất tinh thần của thế hệ sinh viên đô thị thưở nào. Lại có những bài thơ như nghe thấy cả tiếng động của hơi sương trong trăng…Tất cả làm nên một phong nhiêu Trần Hoàng Phố( VĂN GIÁ)

Minh Trọng "LẶNG LẼ DÒNG TRÔI"

Minh Trọng tên thật là Huỳnh Minh Trọng (1969 - 2016), quê quán xã Bình Minh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi.Anh đã có thơ in trên các báo, tạp chí trong và ngoài tỉnh. Vừa qua gia đình và bè bạn kết hợp với Hội VHNT Quảng Ngãi đã ấn hành tập thơ "Lặng lẽ dòng trôi" của anh vào tháng 10 năm 2017.
Hơn 100 bài thơ trong "Lặng lẽ dòng trôi" của Minh Trọng đa số là những ký ức về tình yêu và cuộc đời.
Cuộc đời của anh sao vất vả quá! "Đời anh những giấc mơ hoang/ Lao đao, lận đận, lo toan, nổi chìm." (Xuân vội 1). Từ cuộc đời lận đận của chính bản thân, anh lại nghĩ đến cái hữu hạn của đời người: "Đời người một thoáng trôi qua/ Mong manh, hữu hạn, phôi pha, nhạt nhòa/ Thời gian rú những hồi còi/ Sân đời hối hả giục lời chia xa/ Sống là chuẩn bị đi xa/ Hành trang trĩu nặng bao la tình người/... Hơn nhau đâu bởi dữ, hiền/ Hơn nhau ở việc thiêng liêng: giúp đời!" (Hữu hạn). Những câu thơ trên với thủ pháp ẩn dụ và nhân hóa đã gợi cho người đọc một cái gì đó mênh mang của đất trời, thâm trầm triết lý của cuộc đời. (PHẠM VĂN HOANH)

LÊ NGỌC TRÁC “ nặng tình với miền cố thổ .”

...Tuy là viết về thân thế và sự nghiệp của các chân dung văn học với mục đích phục vụ cho việc khảo cứu chân dung văn học nhưng tác giả Lê Ngọc Trác không viết theo lối phân mục tiểu sử (thân thế) và sự nghiệp như các tác giả khác từng làm mà ông làm mềm hóa đi, giảm bớt sự khô cứng của lối viết giáo khoa - khảo cứu bằng cách loại bỏ sự phân mục A, B, C... Đồng thời , chuyển các yếu tố nghiên cứu thành các yếu tố cảm nhận, biến các “thông điệp” về thân thế và sự nghiệp của các chân dung văn học khô khan thành những bài cảm nhận văn học dung dị, liền mạch, tạo tâm lý nhẹ nhàng, thoải mái cho bạn đọc khi tiếp cận các chân dung văn học. Hiểu đơn giản và ngắn gọn là ông không dùng lối viết biên khảo truyền thống mà khéo léo lồng tiểu sử các chân dung văn học vào các bài viết phê bình và cảm nhận văn học, bằng tư duy và ngôn ngữ của người nghiên cứu khoa học. Đây là thành công của tác giả Lê Ngọc Trác khi mà biên khảo là một thể loại văn chương dễ viết nhưng lại rất khó thành công!... (Đặng xuân Xuyến )

NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THIÊN DI Của LƯU LÃNG KHÁCH

Với bút pháp ẩn dụ, tương phản khổ thơ mang chiều sâu triết lý khiến người đọc phải ngậm ngùi. Vì cuộc mưu sinh mà Lưu Lãng Khách phải rời bỏ nơi chôn nhau, cắt rốn của mình để lang bạt khắp nơi ba mươi năm. Đến bây giờ tóc đã điểm sương ông mới hối hận. Càng hối hận thì càng xót đau. Không xót đau sao được khi mọi người chuẩn bị tết nhứt lúc đông sắp tàn, mà ông thì không biết tết: "Trời se lạnh phố phường khuya vắng vẻ/ Đó đây dân tứ xứ đổ về quê/ Vui tết nhứt sao riêng mình vẫn thế/ Vẫn ngày đêm sống bám vỉa hè" (Cuối đông). Ông cảm thấy như mình bị lưu đày: "Nằm trăn trở gồng mình quên sắp tết/ Hương hoa nào ngào ngạt tỏa quanh đây/ Gió se lạnh đời tàn theo ngọn nến/ Ai lang thang như một kẻ lưu đày" (Ngày giáp Tết). Câu hỏi tu từ trong khổ thơ đã tăng thêm nỗi đau của người con ly hương. Ông cảm thấy mình bất hạnh như một đứa con bị ruồng bỏ, nhưng ông không trách đời: "Nào trách ai chỉ thương mình bất hạnh/ Buồn chẳng có danh phần trôi nổi bước ly hương" (Như đứa con bị ruồng bỏ). Âm điệu hai câu thơ buồn nhưng vẫn chan chứa một ánh nhìn vị tha, bao dung với cuộc sống. (PHẠM VĂN HOANH)

Lục bát Trần Vạn Giã

Qua những tháng năm, thăng trầm cùng cuộc sống quê hương, từ mốc năm 2000, Trần Vạn Giã lại lần lượt xuất bản những tập thơ hoàn toàn theo thể thơ lục bát. Năm 2006, trong lời tựa cho tập thơ lục bát “Trầm tư với lá” của anh, nhà thơ, dịch giả Đào Xuân Quý viết rằng: “Trần Vạn Giã đã đi vào một con đường quá gay go, nguy hiểm đối với người làm thơ xưa nay…Gay go, nguy hiểm vì rất dễ sa vào chỗ đơn điệu, dễ biến thành vè, dễ làm người đọc chán. Nhưng Trần Vạn Giã đã tránh được tất cả những điều đó và gây được ấn tượng tốt nhờ có những câu thơ chân thật, có nghĩa, có tình…
Hôm nay đọc “Hồn Chữ” được viết cách nay hơn 50 năm, người yêu thơ có thể thấy thêm rằng anh chính âm điệu “lục bát” đã làm giàu thêm hồn thơTrần Vạn Giã!(VÕ CHÂN CỬU )

TRẦN TRUNG ĐẠO “ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI”

Có người không tâm đắc với cai đầu đề bài thơ là “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” vì cho rằng làm chi ai có được thiên thu để đổi tiếng mẹ cười, và dẫu tác giả sống được 1000 năm chăng, thì có chịu chết đi để nghe tiếng mẹ cười hay không? Lấy cái không có mà đổi cái có thì chỉ là nói cho vui cửa miệng mà thôi. Đúng thế nếu hiểu theo một cách thực dụng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Đọc thơ thì phải biết ngôn ngữ thơ có khác, mới hiểu được hết cái hay tiềm ẩn trong từng câu, từng chữ của thơ.
Ông bà ta có câu “nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại” hiểu là một ngày ở trong tù dài như ngàn năm ngoài đời. Vậy thì một ngày hay một ngàn năm ở đây đều là thời gian tâm lý, không phải thứ thời gian mà chúng ta sống bằng hít, thở. Nếu nói một ngày bằng một ngàn năm thì ngàn năm là thời gian tâm lý, ngược lại nói ngàn năm bằng một ngày thì một ngày là thời gian tâm lý. Cũng thế, nhà thơ Trần Trung Đạo dùng chữ “thiên thu” cho cái đâu đề “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” cũng là thời gian tâm lý. Thời gian tâm lý thì tuỳ theo tâm trạng của mỗi người, mỗi hoàn cảnh nên chữ “thiên thu” ở đây không tính bằng năm, tháng được, chỉ biết là nó lâu dài đối với tác giả mà thôi.
(CHÂU THẠCH)

LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI”

Không hiểu vì sao khi đọc “Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng tôi lại liên nghĩ đến bài thơ “Sương Rơi” của Nguyễn Vỹ: “Sương rơi/ Nặng trĩu/ Trên cành/ Dương liễu/ Nhưng hơi/ Gió bấc/ Lạnh lung/ Hiu hắt/ Thấm vào/ Em ơi/ Trong lòng/ Hạt sương/ Thành một/ Vết thương…”. Tuy hai thể thơ khác nhau nhưng có lẽ tiếng rơi của hoa và tiếng rơi của sương đều làm cho cả hai tác giả “Thấm vào trong lòng thành một vết thương”.
Khác với Nguyễn Vỹ, nhà thơ lê Hoàng không thấy sự rơi ngay trước mắt mà ngược lại, thấy vườn hoa xanh tươi ngay trước mắt:
Dạo quanh vườn hoa tươi
Nhìn từng cánh hoa cười
Hương tình xuân thấp thoáng
Xào xạc lá khô rơi.
Là thi sĩ có khác, vui đó lại biến buồn ngay. Lê Hoàng chỉ thấy “Xào xạc chiếc lá rơi” mà nỗi buồn ập đến. Chỉ nhìn chiếc lá rơi nhà thơ đã liên nghĩ đến mùa xuân sắp qua và mùa hè sẽ đến, hoa sẽ tả tơi, tàn phai sắc thắm
(CHÂU THẠCH)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem