Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu  

Gần 50 năm đi vào con đường sáng tạo thơ ca, Nguyễn An Bình vẫn viết về quê hương và tình yêu. Thấm đẫm tình cảm, bình dị, sâu lắng là nét đặc trưng của thơ Nguyễn An Bình. "Thơ tình" là thi phẩm là thi phẩm thứ 8 của NGUYỄN AN BÌNH, vừa được NXB NHÂN ẢNH phát hành trên hệ thống toàn . Tiếp xúc với "Thơ tình" chúng ta bắt gặp những trang thơ của tình yêu lung linh sắc màu, những hoài niệm của một thời đáng yêu trong cuộc đời. "Thơ tình" Nguyễn An Bình nhiều cung bậc, tình cảm trải dài theo tuổi đời. Người đọc bắt gặp tâm sự của chính mình trong những câu thơ của anh...(LÊ NGỌC TRÁC) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/7/2018
"XÓM TRĂM NĂM" MƠ VỀ NƠI XA THẲM

"Xóm trăm năm" là tập thơ in chung của các tác giả: VŨ KHẮC TĨNH, NGUYỄN TẤN SĨ, NGUYỄN THỊ PHƯƠNG DUNG, NGUYỄN ĐỨC DŨNG, NGUYỄN BÁ HÒA, BÌNH ĐỊA MỘC, PHẠM DƯƠNG NAM, TRẦN XUÂN AN: Những cây bút cùng thế hệ U50, cùng từng sinh sống, gắn bó với quê hương Tam Kỳ - vùng đất nằm chính giữa đất nước Việt Nam tính theo đường thiên lý Bắc Nam.
Vũ Khắc Tĩnh, Nguyễn Tấn Sĩ, Nguyễn Thị Phương Dung, Nguyễn Đức Dũng, Nguyễn Bá Hòa, Bình Địa Mộc, Phạm Dương Nam, Trần Xuân An là những cây bút đã định hình, có những thành công trên con đường sáng tác thơ văn. Đọc "Xóm trăm năm", người đọc bắt gặp Vũ Khắc Tĩnh với tâm sự của một lãng tử gởi vào hư vô lời sám hối, lòng vẫn vọng về miền cố thổ
(LÊ NGỌC TRÁC)

Trần Hữu Hội “Từ đây người biết yêu người”

tôi biết và mong anh không dừng lại. Sự sảng khoái và hạnh phúc có lẽ chỉ có của người cầm bút sau khi nhìn những câu chữ của mình hoàn thiện trên trang giấy chính là sức mạnh giúp anh đi tiếp. Châm một điếu thuốc, rít một hơi sảng khoái, nhìn khói bay và lòng lơ lửng lên mây. Thuốc lá có lẽ là điều anh nên tránh, nhưng oái ăm thay nó là chất xúc tác để cảm xúc thăng hoa.

Những tháng gần đây chúng tôi đều thấy sức khỏe Hội yếu dần… Thế nhưng anh vẫn giữ được sức viết, miệt mài và mê mải. Là con tằm tiếp tục nhả tơ.

Tuy không có sức khỏe bạt sơn cử đỉnh, nhưng cây bút trong tay Trần Hữu Hội là phương tiện để chiến đấu cho khát vọng Chân - Thiện - Mỹ . Trên mỗi câu chữ, mỗi trang văn của Hội đều ít nhiều đều gửi gắm một ước mơ là “Từ đây người biết yêu người” như trong một khúc hát của Văn Cao.( TRƯƠNG VĂN DÂN)

Trần Thuật Ngữ: không gian vô biên – thời gian vô hạn

Dù xuất hiện sớm và trở thành một trong những cây bút trẻtiêu biểu trên thi đàn miền Nam trước 1975, nhưng với Trần Thuật Ngữ - người con của đất Long Phụng, Mộ Đức, Quảng Ngãi; tôi xin cam đoan rằng, anh không hề dính dáng đến trường phái nghiên cứu Thi pháp học, nhất là những khái niệm về “Không gian nghệ thuật”, “Thời gian nghệ thuật” khá phức tạp và rắc rối này. Suốt đời làm một thầy giáo dạy văn Trung học cơ sở, nghề nghiệp cũng không đòi hỏi ở anh những vấn đề lý thuyết cao siêu. Còn với người làm thơ, Trần Thuật Ngữ cũng chỉ đơn giản cầm bút viết lên những gì mà cõi lòng mình thúc giục. Vậy mà rồi… đọc thơ Trần Thuật Ngữ, ta cứ bị ám ảnh bởi sự rợn ngợp của không gian bao la và cảm giác lành lạnh trước dòng chảy thời gian vô chung vô thỉ.

1.Có lẽ chính vì thế chăng mà tên của cả hai tập thơ anh đều bị chi phối bởi cảm thức về không gian như không thể nào vượt thoát.Hết “Viết dưới trời” lại đến “Viết trong trời”(Viết dưới trời xuân thu - 2010 và Viết trong trời nắng hạ - 2017).Cảm thức không gian dường như bàng bạc khắp những bài thơ anh viết:

Có phải bao đêm hồn đất khách

Còn đau câu chuyện dưới trời xa (Tây Nguyên hành).
(MAI BÁ ẤN)

VŨ HỒ “ Ngôi sao khuya” vừa tắt trên bầu trời Sông Vệ !

… Hôm nay , đọc lại bài viết của mình về chân dung thơ VŨ HỒ đã hơn 10 năm .Mười năm , như nước chảy qua cầu Sông Vệ .Trời cực Nam mấy hôm nay chuyễn mùa. Trong gió mênh mông, nhớ miên man miền cố thổ, chợt nghe điện thoại reo có tin nhắn . Nhà thơ Hồ nghĩa Phương, người bạn thân thiết ở quê nhà báo tin : Nhà thơ VŨ HỒ từ trần vào lúc 4 giờ 50 ngày 21/4/2018 9 nhằm ngày 6/3 năm Mậu Tuất ), lễ an táng được cử hành vào lúc 16 giờ ngày 24/4/2018 , tại Sông vệ , Nghĩa Phương, Tư Nghĩa , Quảng Ngãi
Thế là thêm một người đi vào cõi Người hiền ! Trong đời tôi không bao giờ quên hình ảnh thân thương của Vũ HỒ, người chú, người anh , người bạn thơ tài hoa thân thương ! Tôi chợt nhớ những câu thơ , Ông viết từ … ngày xưa… xa lắc :

“…Nếu lỡ anh về giữa cơn say
Không có em,ai ngồi tư lự
Mắt em buồn chỡ mây về núi
Anh cũng buồn như núi chơ vơ

Một sáng mai nào anh ngủ quên
Rừng hoang không động tiếng sang mùa
Ở đây cỏ lạ pha màu áo
Nắng cũng hồn nhiên nắng thuở xưa
….
Nếu lỡ mai kia anh vắng rồi !
Trăng không còn nữa, rượu không say
Em còn chờ mộng về đâu nhỉ
Cho nắng chiều qua nối tiếp ngày.”
( Trích bài thơ CHỜ ANH của VŨ HỒ )

Người đi “núi cũng bơ vơ, trăng không còn nữa, rượu không say. .. Nắng chiều qua vẫn nối tiếp ngày !.. .”.
Không về quê,thăm và tiễn biệt Ông. Ôi ! buồn quá ! .Chúng tôi chỉ còn biết thầm cầu mong cho hương hồn nhà thơ được an nhiên cuối trời mây trắng bay bay …
(LÊ NGỌC TRÁC)

TẦN HOÀI DẠ VŨ, MỘT MÌNH BƯỚC ĐI

Tần Hoài Dạ Vũ, một nhà thơ mà tôi mến mộ gần 60 năm trước. Anh nhỏ hơn tôi ba tuổi, nhưng khi tôi còn viết báo tường trong lớp học thì tên tuổi anh đã có trên văn đàn miền Nam Việt Nam. Thời đó thơ anh thường được đăng trên những tờ báo văn học có giá trị như Văn, Bách Khoa, Văn học ...

Sáu mươi năm sau, ở tuổi quá thất thập, tôi mới hân hạnh gặp được Tàn Hoài Dạ Vũ; ngồi uống cà phê cùng anh và nghe anh tâm sự về cuộc đời mình.

Anh cũng như tôi, đều đồng ý rằng, đời chẳng phải lúc nào mình cũng chọn đúng và cũng chẳng phải lúc nào đời cũng hiểu đúng mình.

Tôi tôn trọng anh bởi tình yêu văn chương và tình yêu quê hương nồng cháy trong con tim nóng hổi của anh.

Về nhà nằm đọc thơ Tần Hoài Dạ Vũ, tôi cảm động biết bao bởi tiếng thơ đã quên đi từ dạo ấy trong tháng ngày lận đận, bây giờ nó lại đến như một mối tình thiết tha quay lại với mình.(CHÂU THẠCH)

Khi Đoàn Vũ rút ruột viết cho con

Vì anh biết rằng: “Đêm đêm đâu ban phát cho ta sự bình yên vô lượng bầu trời trên đầu ta đâu thấp, khoảng cách của sự trống vắng khôn cùng” mà ta níu gọi trời xanh. Bởi khoảng cách địa lý đã quá xa vời mà khoảng cách tâm lý lại càng ảo mờ dịu vợi.

Biết thế nên nhà thơ nào dám trách trời trách đất như bao người khổ nạn, mà chỉ biết tự trách mình kiếp trước không tu nhân. Sức nặng của bài thơ đem lại cho người đọc chính là sự hối lỗi thâm sâu. Tựa như một chuỗi thở dài héo hắt khi bản thân nhà thơ, tuổi già đã sầm sập đến trên đầu: “…và những giọt sương đêm đậu trên mái tóc mình tự bao giờ không biết. Đêm một mình xa xót góc tâm linh”.

Cho đứa con khuyêt tật của Đoàn Vũ là một bài thơ có giọng điệu trầm tĩnh, miên man buồn, đượm mùi vị thiền…

Bài thơ hay, thành công về ý lẫn lời bởi nhà thơ là nhân vật chính trong bài thơ. Anh đã viết bằng tâm thế của người trong cuộc, bằng nỗi đau của chính trái tim mình và từ cuộc đời bất hạnh của con gái mình…
( Nguyễn Thị Liên Tâm)

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU Trong thơ HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Không – thời gian nghệ thuật trong thơ như có sự đồng hiện giữa quá khứ với hiện tại, đan chen giữa thực tại và hư ảo. Hòa trong mối tương giao giữa thiên nhiên và thiên nhiên, thiên nhiên và con người, con người và con người, nhân vật trữ tình trong bài thơ tìm thấy mình trong không – thời gian ấy, anh ngỡ như “em” – tình yêu của mình- đang hiện ra trong niềm khát khao, say mê choáng ngợp. Sông Tiên, Lò Thung thực đấy mà đầy ảo mộng đến nao lòng.

Bài thơ chỉ với 4 khổ thơ ngắn như những mảng cảm xúc nối nhau chạy liền mạch kết nối giữa suy tư và mộng tưởng, giữa huyền thoại và đời thường mở ra những dư vang bất tận trong niềm khát khao, bâng khuâng của lòng người giữa đất trời bao la. Cách viết hiện đại với tứ thơ về sự đan cài, hình thức câu thơ phóng túng, không dấu câu xuyên suốt thi phẩm , chuỗi vần chân với nguyên âm “a”… tất cả tạo nên một sự kết nối đầy dư vang.

“Hồn trong đá” vì thế thực sự là một chỉnh thể nghệ thuật đậm tính triết mỹ. Nó đánh thức trong con người niềm khát khao, đam mê vươn tới thế giới của cái Đẹp và tình yêu trong cuộc sống.
(ĐOÀN THỊ MINH TRÀ)

Thái Phiên và " Cuộc Tình " ảnh nude

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Thái Phiên (tên thật Nguyễn Thái Phiên) sinh năm 1960 tại Huế. Anh là Hội viên Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh VN, đã được phong tước hiệu E.VAPA/G (Gold Excellence Artist of Vietnam Association of Photographic Artist), hội viên Liên đoàn Nhiếp ảnh nghệ thuật quốc tế (FIAP), đã được phong tước hiệu E.FIAP (Excellence Artist of International Federation of Photographic Art - Fédération Internationale de L’Art Photographique).
Anh từng đoạt 52 giải thưởng trong nước và quốc tế, có trên 300 tác phẩm được chọn triển lãm tại hơn 60 quốc gia và vùng lãnh thổ (trong đó có hai tác phẩm Xuân thì và Lối về được trưng bày tại Viện Bảo tàng nhiếp ảnh nghệ thuật Tây Ban Nha - MIF).
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Thái Phiên là chủ biên bộ sách Những tác phẩm nhiếp ảnh đoạt giải thưởng quốc tế, được FIAP chọn đưa vào thư viện của FIAP. Tác giả của tập sách ảnh và bộ lịch khỏa thân nghệ thuật Xuân thì đầu tiên tại VN, cuốn sách được Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh VN trao cúp VAPA và được Đài tiếng nói nhân dân TP.HCM bầu chọn là một trong 10 sự kiện văn hóa nổi bật của năm 2008.

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem