Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”  

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất. Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy: (TRẦN ĐỨC SƠN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 23/8/2017
Nguyễn Tấn Hải – Gã nhà quê trên cánh đồng chữ nghĩa

Trong những người làm thơ ở Quảng Ngãi, Nguyễn Tấn Hải là người có nhiều biệt danh nhất. Đó là “gã thất tình” (Nhưng ở đời, ai cũng thất tình chứ chỉ đâu riêng gã?). Đó là “gã thương hồ” (Đã làm thơ ai chẳng có thói thích lang thang, xê dịch, phiêu bồng chứ cũng phải đâu riêng gã?). Đó là “gã nhà quê” (Nhưng người làm thơ ở Quảng Ngãi có anh nào mà không từ gốc rạ chui lên?). Có rất nhiều lý lẻ để biện minh, nhưng có minh oan gì thì những biệt anh ấy cũng chỉ dành riêng cho gã. Và nghiễm nhiên, được gọi lâu ngày thành quen, dần dần trở thành “thương hiệu”.

Sinh năm 1955 nơi làng quê Đức Chánh, Nguyễn Tấn Hải sớm rời quê ra phố học (1968). Những ngày trọ học phổ thông ở Trường Trần Quốc Tuấn, với tâm trạng của người quê ra phố, anh xuất hiện khá sớm trên thi đàn từ những năm trước 1975 với tập thơ đầu tay mà bản thân tên gọi đã đầy chất mụ mị của những giấc chiêm bao say đắm: “Dấu chân cỏ mục thơm hoài chiêm bao” (1973). Trong đó, ta thấy có một “gã nhà quê thất tình” cứ ẩn ẩn hiện hiện trong suốt tập thơ ...(MAI BÁ ẮN)

LA THUỴ   "  khắc khoải thương mưa Bấc"        

LA THUỴ            
Tên thật :  Đoàn Minh Phú.
Hội viên Hội VHNT Bình Thuận
Thơ La Thụy vừa đủ diễn tả những tâm tình, không ngắn quá và cũng không dài quá, đầy đủ dàn trải những cảm nghĩ của mình về cuộc đời, về cuộc sống về thân phận, về những hạt cát ven sông Hằng. Lời thơ rất lạ và trau chuốt, xin có lời chúc mừng nhà thơ.
(Nhà thơ Chu Vương Miện)

LÊ HỒNG KHÁNH "Sông Trà vẫn một sắc riêng"

Có lẽ, sau nhà văn Phạm Trung Việt, Lê Hồng Khánh là cây bút biên khảo có nhiều đầu sách viết về quê hương Núi Ấn sông Trà . Qua những sách biên khảo, kỳ công của Lê Hồng Khánh, người đọc nhận ra những trang văn của anh thấm đẫm tình yêu quê hương Quảng Ngãi, những trải nghiệm thực tế cuộc sống cộng với kiến thức của một cây bút đầy tâm huyết, Lê Hồng Khánh không những sưu tầm, bảo tồn mà còn phát huy, đưa đến người đọc những giá trị văn hóa của quê hương Quảng Ngãi. Những tác phẩm của Lê Hồng Khánh có giá trị về văn học và lịch sử. Anh không chỉ sưu tầm, sao chép mà còn chú giải, bình luận làm cho những bài viết, những công trình biên khảo thêm phần sinh động, hấp dẫn được đông đảo bạn đọc. Kết quả, trong năm 2014 ,Lê Hồng Khánh đã được Hội văn nghệ dân gian Việt Nam trao giải thưởng cho công trình “ Ca dao Quảng Ngãi “. Một việc làm kỳ công hữu ích của Lê Hồng Khánh đáng cho chúng ta trân trọng và cảm phục, giúp cho những ai muốn tìm hiểu về Đất và Người Quảng Ngãi , càng yêu mến thêm miền quê núi Ấn sông Trà.
Sau những công việc bề bộn thường ngày, Lê Hồng Khánh trải lòng mình trong thơ. Cuối năm 2015, Lê Hồng Khánh xuất bản thi phẩm "Khói sóng quê nhà". Điều này thể hiện tình yêu quê hương Quảng Ngãi và văn chương của anh.
(LÊ NGỌC TRÁC)

LUÂN HOÁN - Một đời thơ, rất thơ

Luân Hoán là một trong những người gắn bó hết mình với thơ ca. Người đọc bắt gặp những câu thơ Luân Hoán viết cho bạn ông - nhà thơ Hà Nguyên Thạch:
"... Ta nghe nói người bây giờ rách lắm
Rách áo cơm, rách nát cả tâm hồn
Nhưng chắc chắn hồn thơ người chưa rách
Xin giữ giùm hơi thở đó muôn năm
..."
(Trích: "Tâm sự với Hà Nguyên Thạch")

Tâm tình với bạn. Đây cũng là lời Luân Hoán tự nhủ với chính mình: "Giữ hồn thơ như hơi thở đến muôn năm". Phải chăng đây chính là phương châm, mục đích của cuộc đời nhà thơ? Quả đúng như vậy. Đến hôm nay Luân Hoán đã qua cái tuổi "thất thập cổ lai hy". Gần 50 năm sống và viết, Luân Hoán đã có một gia tài đồ sộ. Kể từ tập thơ đầu tay "Về trời" xuất bản năm 1964, đến cuối năm 2016, với tập thơ "Khói tỏa nguồn hương", Luân Hoán đã xuất bản được 17 tập thơ. Thơ của ông còn xuất hiện trong 22 tuyển tập đã xuất bản trong và ngoài nước. Chân dung văn học của Luân Hoán còn hiện diện trong 20 đầu sách giới thiệu tác giả, tác phẩm đã được xuất bản trong và ngoài nước. Một con số mà ai yêu văn chương đều phải bái phục sức lao động và sự sáng tạo của Luân Hoán. Theo chúng tôi, với con số trên chưa phải là cuối cùng. Hiện nay Luân Hoán vẫn thường xuyên sáng tác thơ văn và vẫn hấp dẫn người yêu thơ...(LÊ NGỌC TRÁC)

MỘT PHONG CÁCH RẤT RIÊNG CỦA THƠ PHƯƠNG TẤN

Hầu như phận số đã không cho nàng một chọn lựa khác hơn. Cái hay ở đây là tại sao tác giả lại tự mình hóa thân thành người nữ để viết về cuộc đời của một người con gái đáng thương này. Những bài thơ cứ tiếp tục đan xen diễn tả về một người con gái vật vã đi tìm cuộc sống cho chính mình mà vẫn mãi hoài chưa tới đích. Và, khi đọc kỹ những dòng tựa của tác giả tôi đã hiểu vì sao Phương Tấn đã hóa thân một Thái Thị Yến Phương để ai oán trong "Di bút của người một con gái". Xin nghe Phương Tấn thổ lộ một đoạn trong bài viết của anh:

“…Trước thực trạng các ổ điếm, phụ nữ làm điếm và đàn ông Việt Nam và nước ngoài “chơi điếm” tràn lan – tôi đã viết một phóng sự nhiều kỳ đăng trên nhật báo Dân Chủ của nhà báo Nguyễn Thạch Kiên, đồng thời xâu chuỗi những mảnh đời bất hạnh cùng cực trong tình yêu, trong đời sống của chị em làm điếm, viết nên một số bài thơ trong tâm trạng khổ đau của họ dưới bút hiệu Thái Thị Yến Phương…”

Và một đoạn khác:

“…Nhiều ngày tôi đã tự hỏi “Thái Thị Yến Phương là ai” mà thấm đẫm cả tâm hồn lẫn thể xác của tôi. “Thái Thị Yến Phương là ai” mà tôi thương yêu đến thế. Tôi vẫn thường đọc lại những bài thơ ký tên Thái Thị Yến Phương. Khi đọc lại, tôi không hề nghĩ những bài thơ ấy là của tôi mà của Thái Thị Yến Phương. Một cô gái “làm điếm” tài hoa và bạc phận mà tôi thương yêu. Trong cơn mơ của tuổi mới lớn, tôi mơ một ngày trong đời, tôi sẽ tổ chức “Ngày hội của Chị và Em” và xây nên những căn nhà mới, lập nên cuộc sống mới dành cho “Chị và Em” và chỉ có những phụ nữ ấy mới “xứng đáng” vào những căn nhà ấy của tôi…”(DUNG THỊ VÂN)

NGUYỄN KHÔI "Sáng ngời, nồng ấm, chân thật"

Viết chân dung văn học bằng thơ đã từng có nhiều người viết. Mỗi tác giả thể hiện theo phong cách riêng của mình. Không ai giống ai. Và, nhiều người đã thành công. Riêng tác phẩm "Chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại" của Nguyễn Khôi được tác giả viết bằng thể thơ ngũ ngôn tứ tuyệt, với văn phong giản dị, chân thật, mang hơi thở tân văn. Nguyễn Khôi đã thành công trong việc khắc họa 99 chân dung nhà văn Việt Nam mà ông yêu mến. Chỉ với bài thơ 20 câu, ông đã khái quát được chân dung, tiểu sử, cá tính, nét nổi trội về sự nghiệp, tác phẩm và thời đại sống, môi trường sống của từng nhà văn nhà thơ.
Cái đáng quý của Nguyễn Khôi là khi viết chân dung nhà văn, ông không phân biệt Người "lề trái lề phải, phe ta phe địch hay người miền Bắc xã hội chủ nghĩa, miền Nam Sài Gòn cũ". Không phân biệt "cây đa cây đề" ở ngôi đền văn chương hay người mới vào nghề. Nguyễn Khôi chỉ viết chân dung những nhà văn mà ông đã mến và từng đọc tác phẩm của họ
(LÊ NGỌC TRÁC)

TRÚC THIÊN THƠ VÀ THIỀN

Trúc Thiên là một khuôn mặt đặc biệt, nổi bật lên giữa bầu trời văn nghệ Miền Nam, trước năm 1975 tại Sài Gòn. Lấp lánh hào quang thiền học sáng ngời, long lanh ánh chớp thi ca rực rỡ trên những trang thơ văn súc tích, hay những bản dịch thuật, giới thiệu các tác phẩm thâm thúy, kỳ diệu của Bồ Đề Đạt Ma, Huyền Giác, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Suzuki, Krishnamurti…

Bồng tênh, lênh láng như sóng biển Nha Trang, nơi Trúc Thiên sinh ra đời. Rồi lớn lên, thường chạy nhảy, rong chơi ven bãi cát vàng bên bờ đại dương, thưởng ngoạn sơn thủy hữu tình xứ trầm hương Khánh Hòa. Tha hồ hít thở không khí biển trời bao la, khoáng đãng, hấp thụ dưỡng chất gia phong thuần túy, tự nhiên hun đúc một tâm hồn độc đáo, tiêu dao lồng lộng như trùng khơi bát ngát…

Hoàn thiện việc tự học từ thời còn thanh niên, nhanh chóng trở thành một học giả nổi tiếng, uyên bác về Thiền tông, từng giảng dạy Thiền tại Đại học Vạn Hạnh, Sài Gòn. Một nơi quy tụ toàn những kỳ nhân, văn nghệ sỹ… Tuy là một học giả, nghiên cứu các vấn đề đạo lý Đông Tây, chuyên sâu về Thiền, nhưng Trúc Thiên cũng là thi nhân với một hồn thơ sâu thẳm (TÂM NHIÊN)

May mà có Sài Gòn, để được nhớ được thương…

Cho tôi nói một lời rất thật
Dẫu xa người, người chẳng mất tôi đâu.
(NMN, Lời ghi trên đá, tr.28)

Thương quá Sài Gòn ngày trở lại, tập truyện ký mới của anh Nguyễn Minh Nữu đến với tôi vào những ngày cuối cùng của tháng tư Sài Gòn. Cơn mưa sáng nay dường như làm cái nóng thiêu đốt gắt gay chuyển mùa của thành phố phần nào dịu lắng lại. Mùa mưa đang trở về thành phố này… Và tập truyện ký ăm ắp bao nhiêu là ký ức xa gần của anh xoay quanh mảnh đất tôi sinh ra và lớn lên này bỗng dịu dàng như một tà áo lụa Hà Đông mềm mại thấp thoáng phố phường…
Thật lòng, không hiểu sao tôi đã nhận lời ngay không ngần ngừ khi từ dòng Potomac bên kia đại dương anh inbox, rồi email bản thảo về… tính chưa đầy 10 ngày. Thời gian tiếp cận quá ngắn cả với tác phẩm lẫn tác giả. Có lẽ bởi ngay từ tựa đề của tập truyện ký đã cuốn hút tôi. Có lẽ bởi nhắc đến Sài Gòn là nhắc đến những gì tha thiết nhất, thương nhớ nhất không chỉ trong tôi mà có lẽ cả thế hệ của tôi - những người đã sinh ra và lớn lên, đã khóc cười cùng những thăng trầm bể dâu của mảnh đất “thương quá” này
(HOÀNG KIM OANH)

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem