Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 20/10/2018
Phác thảo chân dung ĐỖ HỒNG NGỌC

Đỗ Hồng Ngọc sinh năm 1940(khai sinh 1943)tại Phan Thiết (quê gốc Hàm Tân, nay là thị xã LaGi), tỉnh Bình Thuận, là một bác sĩ Nhi khoa nổi tiếng nhưng rất đam mê sáng tác văn học nên anh còn là Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh.


Trước năm 1975 anh đã từng cộng tác với các báo, tạp chí Bách khoa, Ý thức, Tuổi ngọc, Tình thương...Sau ngày đất nước thống nhất, giống như những trí thức yêu nước khác, anh chọn Tổ quốc và ở lại Việt Nam tiếp tục đóng góp cho đất nước bằng nghề nghiệp chuyên môn của mình, đồng thời vẫn liên tiếp cho ra đời nhiều tác phẩm văn học có giá trị. Bài viết này chỉ xin được phác họa chân dung đa tài của Đỗ Hồng Ngọc - một người con Bình Thuận sống xa quê - dưới góc nhìn của một tác giả sáng tác văn học. Riêng lĩnh vực y học vốn là chuyên môn của anh thì xin dành cho những bậc thức giả và đồng nghiệp của anh vì người viết vốn là kẻ ngoại đạo.
Nhà nghèo, cha mất sớm, tản cư trong rừng, không có được những điều kiện thuận lợi như những bạn bè cùng trang lứa nên anh đi học trễ đến ba, bốn năm so với số tuổi theo quy định. Nhờ nghị lực vượt khó vươn lên và được sự dẫn dắt chân tình của học giả Nguyễn Hiến Lê(1912-1984) anh đã rút ngắn chương trình trung học được ba năm, đuổi kịp bạn bè để vào Sài Gòn học tiếp bậc đại học. Anh quyết định chọn nghề y - phần nào cũng do định hướng của học giả Nguyễn Hiến Lê, vì thế sau này khi viết lời giới thiệu cho tầp sách y học phổ thông đầu tay của anh, ông đã có nhận xét "...Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị...". ( ĐỖ QUANG VINH )

Nhà thơ Anh Ngọc: Những vui buồn cứ đòi được hát lên


Nhắc tới Anh Ngọc, nhiều bạn đọc thường nhớ ngay tới bài "Cây xấu hổ" trong chùm thơ đoạt giải nhì cuộc thi Báo Văn nghệ năm 1971-1972 của anh. Điều này kể cũng dễ hiểu: Đây là bài thơ có cấu tứ lạ, dựa trên đặc điểm của một loài cây vốn dĩ khá quen thuộc với người dân quê song lại rất hiếm khi được đưa vào thơ ca, và qua cách dẫn chuyện khéo léo, tác giả đã làm nổi bật sự hồn nhiên yêu đời của những chàng lính trẻ đang bám trụ tại một địa bàn khắc nghiệt, ở một thời điểm khốc liệt (bài thơ được tác giả viết tại đường 9, ngay trong "mùa hè đỏ lửa" năm 1972), từ đó góp phần tôn vinh một thế hệ ra trận và lưu lại hình ảnh đẹp về một loài cây biết giao cảm với con người:

Bờ đường 9 có lùm cây xấu hổ
Chiến sĩ đi qua ai cũng mỉm cười

Giữa một vùng lửa cháy bom rơi
Tất cả lộ nguyên hình trần trụi
Cây xấu hổ với màu xanh bối rối
Tự giấu mình trong lá khép lim dim

Chiến sĩ qua đây ai cũng bước rất êm
Khi bất chợt thoảng một bàn chân lạ
Cây vội vã nhắm nghìn con mắt lá
Nhựa dồn lên, cành khẽ ngả như chào

Đó là sự miêu tả vừa tinh tế vừa chính xác về phản xạ thường tình của loài cây xấu hổ (còn gọi là cây trinh nữ) trước những va chạm dù là rất nhẹ của "một bàn chân lạ". Đến đây, cây cỏ không còn là cây cỏ nữa mà đã mang hồn vía của con người: "Người qua rồi bóng dáng cứ theo sau/ Anh lính trẻ bỗng quay đầu tủm tỉm/ Cây đã hé những mắt tròn chúm chím/ Đang thập thò nghịch ngợm nhìn theo".

Từ cái nhìn "nghịch ngợm" của cây, đã mở ra trong tâm tư người lính cả một khoảng trời đầy tiếng reo ngân của sự liên tưởng: "Phút lạ lùng trời đất trong veo/ Anh nghe có tiếng reo thầm gặp gỡ/ Nhiều dáng điệu thoáng qua trong trí nhớ/ Rất thân quen mà chẳng gọi nên lời". Và thế là, để giữ riêng cho mình những cảm xúc mà loài cây nọ gợi lên, người lính đã hái một cành xấu hổ "ướp vào trong trang sổ của mình", lòng tự nhủ thầm: "Và chuyện này chỉ cây biết với anh".

( Phạm Khải)

Nhạc sĩ Phạm Tuyên và khúc ca “ngày đại thắng”

“Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, một ca khúc mà cả ca từ và tựa đề chưa tới 60 chữ, nhưng vẫn gói ghém trong đó một tình cảm lớn lao, vĩ đại đối với Bác Hồ. Liên tục 36 năm qua, những lời ca ấy vẫn vang lên mỗi khi chúng ta nhớ Bác, nhớ tới ngày đại thắng mùa Xuân năm 1975.
“Trưa 30/4/1975, khi Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam Trần Lâm trăn trở với việc chọn một bài hát phát cùng tin chiến thắng, thì nhận được tác phẩm của tôi. Sau khi xem, ông reo lên “Trúng rồi” và ngay lập tức chỉ đạo cho dàn dựng, đến 16 giờ thì hoàn thành. Đó là bài hát được tập, dàn dựng và phát với tốc độ kỷ lục. Những người hát, đàn, dàn dựng và cả tôi, đều vừa hát, vừa nước mắt rơi.” - Nhạc sĩ Phạm Tuyên.
“Cuộc đời Phạm Tuyên là một pho tiểu thuyết bề bộn với rất nhiều cung bậc. Có thể tóm tắt bằng hai câu thơ xuất thần của Phạm Tiến Duật: “Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng/Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay...”- Nhà thơ Trần Đăng Khoa.


" BÊN KIA TÍT TẮP ĐẠI DƯƠNG": NỖI NIỀM CỦA NGƯỜI CON GÁI XA QUÊ

Cuối mùa xuân năm nay, nhân dịp sinh nhật lần thứ 35 của mình, Võ Thị Như Mai gửi đến những người yêu thơ thi phẩm " Bên kia tít tắp đại dương". Tập thơ do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn xuất bản.
Võ Thị Như Mai nguyên quán ở làng Mỹ Chánh, Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt. Khi tốt nghiệp đại học, có một thời dạy học tại Châu Đức, tỉnh Bà Rịa. Hiện nay Võ Thị Như Mai sống ở miền Tây nước Úc và là giáo viên đang dạy học tại trường Dryandra.
" Bên kia Tít tắp đại dương" là tập thơ thứ hai của Võ Thị Như Mai, sau thi phẩm "Tản mạn thơ" được Nhà xuất bản Văn Nghệ phát hành từ năm 2009.
Tập thơ gồm hơn 50 bài, mà phần lớn là những bài được Võ Thị Như Mai sáng tác khi ở phương trời miền Tây nước Úc, bên kia bờ đại dương tít tắp mù khơi. Người đọc bắt gặp những vần thơ với ngôn từ giản dị, trong sáng, chân thật và đầy cảm xúc. Với một tâm hồn nhạy cảm, Võ Thị Như Mai đã bắt những con chữ chạy theo cảm xúc của mình khi trong lòng chợt rung lên tha thiết trước những hình ảnh đầy ấn tượng. Võ Thị Như Mai viết về những vùng đất đã từng qua, từng sống, viết về tình yêu, về những hoài niệm một thời chưa xa về hình bóng quê nhà: Hải Lăng – Quảng Trị, một thời nghèo khó hay Đà Lạt ngàn hoa của một thời mộng mơ. Võ Thị Như Mai viết những câu thơ chứa chan tình yêu với niềm tin hạnh phúc:
"là em, là em, là em
là em nồng nàn, em tha thiết
là em cài nụ hồng lên môi
dõi mắt trông biền biệt
ưu tư và lụy phiền

là em, là em thôi, rất hiền
có khi buồn cũng khóc
là em, là em gánh giấc mơ nặng nhọc
trên đôi chân nhẹ tênh
là em của lênh đênh
trong màu mắt anh có còn không, đắm đuối

em gói mùa xuân giấu vào hộp tuổi
xóa đi những vết nhăn
em hái tặng anh nụ hôn vĩnh hằng
đặt vào trong túi áo
để em nghe trái tim anh táo bạo
riết róng nhịp tình gần
..."
(Trích "là em")

Trong khoảnh khắc, người đọc bỗng cảm thấy cuộc sống điềm nhiên xanh, tràn đầy yêu thương trước những câu thơ của Võ Thị Như Mai:
(LÊ NGỌC TRÁC )

Trịnh Công Sơn hát "Nối vòng tay lớn" THANH HUYỀN (ghi)

Bài hát Nối vòng tay lớn ra đời ở miền Nam năm 1968 nhưng phải đến ngày 30/4/1975 mới được cả nước biết đến; trong cái ngày trọng đại này, tại Đài phát thanh Sài Gòn, chính tác giả bài hát- nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã có những lời bộc bạch chân thực - xúc động chào mừng ngày độc lập và thống nhất đất nước, rồi anh cất cao tiếng hát bài Nối vòng tay lớn… Đoạn băng sau đây đã ghi lại những giây phút này…


“Tôi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, rất vui mừng và cảm động gặp và nói chuyện với tất cả các anh em nghệ sĩ ở Miền Nam Việt Nam này. Hôm nay là cái ngày mơ ước của tất cả chúng ta, đó là ngày mà chúng ta giải phóng hoàn toàn tất cả đất nước Việt Nam này cũng như những điều mơ ước (của) các bạn bấy lâu là độc lập, tự do, và thống nhất (thì) hôm nay chúng ta đã đạt được những kết quả đó. Tôi yêu cầu các văn nghệ sĩ cách mạng Miền Nam Việt Nam này hãy… và hợp tác chặt chẽ với Chánh phủ lâm thời Miền Nam Việt Nam.
(…) Chúng ta là người Việt Nam. Đất nước này là đất nước Việt Nam. Chúng ta ở trên đất nước của chúng ta. Chính phủ Cách mạng lâm thời sẽ đến đây… với những thái độ hoà giải tốt đẹp. Các bạn không có lý do gì sợ hãi để mà ra đi cả. Đây là cơ hội đẹp đẽ và duy nhất để đất nước Việt Nam thống nhất và độc lập.

Thống nhất và độc lập là những điều chúng ta mơ ước từ mấy chục năm nay. Tôi xin tất cả các bạn thân hữu cũng như những người chưa quen với tôi ở lại và chúng ta kết hợp chặt chẽ với Uỷ ban Cách mạng lâm thời để góp tiếng nói xây dựng Miền Nam Việt Nam này.
(THANH HUYỀN (ghi)


NGUYỄN BẮC SƠN -một gương mặt thi sĩ

Ở Bình Thuận có không ít những gương mặt nghệ sĩ khá nổi tiếng trên nhiều lĩnh vực khác nhau đã định hình từ trước ngày đất nước thống nhất. Về nhiếp ảnh có nghệ sĩ Ngô Đình Cường; về âm nhạc có vợ chồng nhạc sĩ Nguyễn Hữu Thiết và ca sĩ Ngọc Cẩm, rồi Anh Khoa, Nhật Trường (đã mất), Mỹ Thể, Trang Mỹ Dung; về mỹ thuật có họa sĩ Duy Liêm.


Nhắc đến những người cầm bút sáng tác văn học ở miền Nam trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 không thể bỏ qua Nguyễn Bắc Sơn - một gương mặt thi sĩ ở Bình Thuận đã góp vào thơ ca miền Nam những năm 70 của thế kỷ XX một tiếng thơ “phản chiến” mang bản sắc riêng biệt.

Giờ đây, khi đất nước đã bước vào năm thứ 22 của sự nghiệp đổi mới và đang trên lộ trình mở cửa, hội nhập với cộng đồng thế giới, chúng ta có độ lùi về thời gian đủ để nhìn lại một cách khách quan về chân dung thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn.

Anh sinh năm 1942 tại Phan Thiết - Bình Thuận, là con của một sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam. Cha anh mất ít lâu sau ngày quê hương giải phóng nên anh vẫn còn được may mắn sống trong niềm hạnh phúc của buổi đoàn viên. Có lẽ điều này sẽ giúp chúng ta tiếp cận dễ dàng hơn với tác phẩm và con người tác giả, nhất là những bài thơ anh viết khi đất nước còn tạm thời chia cắt.

Không phải ngẫu nhiên mà nhà thơ quân đội Anh Ngọc ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên tại Phan Thiết giữa những ngày đầu giải phóng Bình Thuận đã quý mến và trân trọng thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn. Từ đó về sau, lần lượt các nhà thơ quân đội khác như: Thu Bồn (đã mất), Nguyễn Đức Mậu, Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Thuỵ Kha, Nguyễn Hoa… rồi nhà văn Hoàng Quốc Hải, nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi ( đã mất)… đều dành cho Nguyễn Bắc Sơn những tình cảm hết sức đặc biệt khi có dịp ghé thăm Bình Thuận. Giải thích về điều này xin mượn cách nói hình tượng của nhà thơ - nhạc sĩ Văn Cao khi ông nói về sự đồng cảm đồng điệu với nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn: đó chính là sự tìm đến nhau của những tâm hồn “tri âm tri kỷ”.(ĐỖ QUANG VINH )

Nguiễn Ngu Í ...TÌNH XA NGẬM NGÙI !

Nhà thơ- nhà báo Nguiễn Ngu Í tên thật là Nguiễn Hữu Ngư. Ông sinh 20-4-1921 tại làng Tam Tân- nay là xã Tân Tiến, thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận. Ông bị bệnh, mất vào tháng 2-1979 taị Thành phố Hồ Chí Minh. Và được cải táng tại quê nhà.


Trong cuộc đời sáng tác của mình, Nguiễn Ngu Í là một người hăng say làm báo và viết văn. Ông ký nhiều bút hiệu: Ngê Bá Lí, Tân Fong Hiêb …Tác phẩm của ông gồm có: Việt sử, Hồ Thơm Nguyễn Huệ, Hồ Quí Li, Sống và viết với… Qê hương, Suối Bùn reo, Khi người chết có mặt, Khi người điên trở về, Thơ điên, Thái Bình điên quấc, Những bài thơ, Hạnh phúc chính nơi bạn…

Giáo sư- Nhạc sĩ Trần Văn Khê là một trong những người bạn của Nguiễn Ngu Í đã viết về Ngu Í- Nguiễn Hữu Ngư như sau : “ Anh Ngư viết văn pháp rất hay, nhưng anh yêu tiếng Việt, anh lại muốn cho người Việt ai cũng đọc được sách báo nên tham gia rất tích cực phong trào xoá nạn mù chữ. Nguiễn Ngu Í còn sáng tạo ra cách viết chữ quốc ngữ sao cho hợp lý hơn; thí dụnhư: thay chữ D bằng chữ Y, chữ F thay cho PH, I thay cho Y, NG thay cho NH…K thay cho KH…”.

Học giả- nhà văn Nguyễn Hiến Lê đã có những nhận định về Nguiễn Ngu Í: “ Anh có nhiều lý tưởng, nuôi nhiều mộng cao đẹp mà gặp toàn những điều bất như ý, cứ phải cố nén xuống và sức nén càng mạnh thì càng bùng lên dữ dội…”

(LÊ NGỌC TRÁC )

Cha con Tào Tháo Ba nhà thơ ba phong cách

Tào Tháo không chỉ là nhà chính trị, nhà quân sự tài năng mà còn là nhà thơ kiệt xuất, có nhiều sáng tác góp phần đáng kể vào dòng thơ hiện thực truyền thống của Trung Quốc. Ở phương diện nhà thơ, ông cùng hai con trai Tào Phi và Tào Thực với danh xưng đẹp đẽ “Tam Tào” đều được đánh giá rất cao, và mỗi người có một phong cách riêng rõ rệt…
Tào Tháo là nhân vật tiêu biểu trong tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa rất quen thuộc với độc giả nước ta.
Nhưng đó là Tào Tháo trong tiểu thuyết, là nhân vật đã được tác giả La Quán Trung dày công xây dựng trong thâm ý “ủng Lưu phản Tào” rõ rệt. Sự thật thì nhân vật Tào Tháo có thật trong lịch sử Trung Quốc đã được giới nghiên cứu phiên án từ lâu. Căn cứ vào sử liệu và những nhìn nhận công bằng biện chứng, người ta đã khẳng định: Tào Tháo là nhân vật tích cực trong
Sau khi trấn áp lực lượng “Hoàng cân”, Tào Tháo đã phát triển thế lực của mình, rồi theo Viên Thiệu dẹp họa Đổng Trác, sau đó đưa Hán Hiến đế về Hứa Xương, tự lên làm Đại tướng quân rồi làm Thừa tướng, trở thành người thống trị thực sự cả vùng Bắc phương. Tào Tháo đã rút kinh nghiệm từ các cuộc khởi nghĩa nông dân, áp dụng chính sách đánh đổ hào cường, ngăn
cản kiêm tính, rất có lợi cho sản xuất xã hội, lại ra sức chiêu dụ nhân tài nên tụ hợp được quanh mình rất nhiều người giỏi.
Về kinh tế, về quân sự có nhiều biện pháp tích cực, dần dần phát triển lớn mạnh, thống nhất được Bắc phương, đặt cơ sở cho sự thống nhất cả nước. Các hoạt động này phù hợp với yêu cầu phát triển của lịch sử. Và Tào Tháo đã được đánh giá là một nhân vật anh hùng.
Đặc biệt, Tào Tháo không chỉ là nhà chính trị, nhà quân sự tài năng mà còn là nhà thơ kiệt xuất, có nhiều sáng tác góp phần đáng kể vào dòng thơ hiện thực truyền thống của Trung Quốc.
Ở phương diện nhà thơ, Tào Tháo cùng hai con trai Tào Phi và Tào Thực đã tạo ra những thành tựu xuất sắc được giới văn chương rất kinh nể.

(PHẠM THỊ HẢO )

Trang đầu  |  Trang trước  |  Trang tiếp  |  Trang cuối

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem