Luân Hoán, Nhà Thơ Của Những Gốc Chanh, Gốc Cà

Luân Hoán,

Nhà Thơ Của Những Gốc Chanh, Gốc Cà



* Thu Thuyền




Nhà thơ Luân Hoán gặp Thuyền từ khi tóc anh còn xanh mướt, thuở anh hay ngồi ngắm cô tươi xinh giữa những cây si rậm rễ. Ðến bây giờ, mỗi khi nghĩ đến cô, trái tim anh không đến nỗi nhảy sai nhịp như ngày xưa nhưng đầu anh chắc chắn còn lấn cấn. Ðấy là nói về Thuyền, hoa khôi Tam Kỳ. Nàng thơ:



T,

ngắt gởi cho ngọn tóc

để ta cầm mùi hương

đưa tình ngang mắt ngắm

thấy em thơm đầu giường

kỳ gởi cho hạt đất

để ta nâng bàn chân

lót tình thay lớp phấn

nghe thân liền với thân

lượm gởi cho ngọn gió

quanh đời thuyền thong dong

trải thơ chêm đọt sóng

cho em trôi trong lòng



Còn tôi chỉ hân hạnh được quen anh Luân Hoán vài năm gần đây, qua nhóm văn nghệ internet quán Cây Me của anh Trần Trung Ðạo. Biết anh quen cô Thuyền Tam Kỳ, tôi gửi một điện thư lên Cây Me, viết lấp lửng: ‘Anh Luân Hoán ơi, Anh vẫn khỏe? Ký tên: ‘Thuyền’ Viết xong xoa tay, khoan khoái chờ. Quả nhiên tôi nhận thư trả lời trong nhấp nháy. Thư cỡ chục hàng, hàng nào cũng chứa ít nhất hai ba dấu hỏi. Tôi hối hận ơi là hối hận! May quá, khi khám phá ra ‘n(h)àng giả mạo’, anh chẳng giận, còn gửi thêm thơ cho tôi lai rai thưởng thức.



Hôm ra mắt thi tập Ðứng Dưới Trời Ðổ Nát của anh Phan Xuân Sinh, tôi rất cao hứng vì ngoài cơ hội gặp bạn văn nghệ Cây Me, tôi còn được xem mắt nhung anh Luân Hoán. Nhưng vừa xuất hiện, bằng hữu anh đã vây kín, không cách nào chen chân lại gần. Thôi thì đành đứng ngoài nhìn anh tay bắt mặt mừng với bạn hiền! Cuối cùng, anh lách ra khỏi hàng rào kiên cố và kịp dúi vào tay tôi thi tập Cỏ Hoa Gối Ðầu. Tôi mừng quá quên cả tủi thân. Buổi hội ngộ đó coi như không tính vì chẳng nói chuyện được câu nào. Ðến lần gặp thứ hai tại nhà anh Khải Minh, cũng không hơn gì. Bữa đó, hội nghị bàn dài có các anh Võ Kỳ Ðiền, Lâm Chương, Hồ Ðình Nghiêm, Phan Xuân Sinh, Song Thao, Trần Doãn Nho... nói chuyện vui hơn Tết. Ngồi nghe rồi cười bò cũng hết hơi. Ðến ba giờ sáng mệt lử, tôi phải xin kiếu. Anh Luân Hoán chỉ kịp chạy vội ra xe lấy tập thơ Mời Em Lên Ngựa cho tôi. Nếu gặp lần thứ ba, tôi nhất định phải kéo anh Luân Hoán ra khỏi đám đông để xin anh cho xem hai bàn tay thi sĩ tài hoa ra sao.



Mỗi lần đọc thơ anh Luân Hoán, là một lần khám phá thêm tài năng đùa cợt với chữ nghĩa. Anh Luân Hoán làm thơ dễ dàng như... rung đùi:



cái tâm trôi giạt về đâu

để cho cái mộng lộn đầu lộn đuôi

ngắm QUÊ TÌNH, khoái, rung đùi

thả thơ vãi những ngậm ngùi đi quanh

nửa đời trường mặn, thành danh

nhà thơ của những gốc chanh, gốc cà?



Qua Mấy Vườn Nam Trân

(Cỏ Hoa Gối Ðầu - Sóng Văn 1997)



Tôi mượn thơ anh Luân Hoán để đặt biệt hiệu cho anh: nhà thơ của những gốc chanh, gốc cà. Anh nhìn sự vật bằng trái tim nhạy cảm đặc biệt, một tâm hồn bình dị và đôi mắt tinh nghịch. Những hình ảnh quanh anh được thi hóa hết sức sống động:



ở không dựa cửa ngó ra

thấy em đi đánh đòng xa giữa chiều

cánh phải đẩy nắng dập dìu

cánh trái lùa gió phiêu diêu bềnh bồng



Nhìn

(Cỏ Hoa Gối Ðầu - Sóng Văn 1997)



Khi đọc tới bài Thất Tình Thơ trong tập Mời Em Lên Ngựa thì (xin lỗi anh Luân Hoán!) tôi không nhịn được cười. Bài này tôi mạn phép chấm giải nhất về Tứ Thơ Trào Lộng:



mừng ta còn được thất tình

y như thuở mới vươn mình mười lăm

bây giờ, thơ thế dao găm

đâm em chí tử, đâm nhầm cả ta



Ðang lúc cao hứng. tôi lấy thơ thất tình của một số bằng hữu anh Luân Hoán ra ngâm ngợi. Thơ Chua Chát nhất thuộc về anh Lâm Chương:



‘ta dẫu lầm quỷ kế

cũng có chút lưu tình

không nỡ trù em chết yểu’



(Mắt Xanh Mỏ Ðỏ, Lâm Chương)



Anh Hoàng Lộc Ngang nhất:



‘Cái xương sườn xưa tôi quyết đòi cho được

Em chối từ ư? Em có quyền gì?’



(Ðòi Lại Cái Xương Sườn, Hoàng Lộc)



Ngậm ngùi nhất là anh Ðức Phổ:



‘đã hết thời áo trắng, lá me xanh

đã xa rồi mái tranh, hoa khế

khi anh hiểu sự tình, quá trễ

người mời lơi, em ghé. Sao đành?’



(Kỷ Niệm, Ðức Phổ)



Ðau Ðớn nhất, phải chọn anh Nguyễn Nam An:



‘Buồn dâng buốt ngực anh ngồi

Muốn hết không được-muốn rời không xong’



(Hình Như Có Lúc, Nguyễn Nam An)



Bâng Khuâng nhất đương nhiên về tay anh Hoàng Xuân Sơn:



‘Vàng xưa tóc mộ

chân hài xảo

Áo mỏng

xa rồi

mây khói mây...’



(Liễu Y, Hoàng Xuân Sơn)



Anh Phan Xuân Sinh Xui nhất:



‘Huế có em của một thời xe đạp

Quanh đi quẩn lại những con đường

Mà cũng chính em. Cho ta tuột dốc

Ðàn Nam Giao. Ðầu cắm xuống dòng Hương’



(Gái Huế, Phan Xuân Sinh)



Và anh Luân Hoán đoạt thêm một giải nhất nữa: Tự Trào ‘lộng lẫy’ nhất:



đời ta rực rỡ mấy thời

ở truồng, cắp sách, chơi bời, yêu em

trội hơn bốn thuở kể trên

thất tình lộng lẫy chênh vênh một thời



(Thất Tình Thơ, Luân Hoán)



Thất tình một cách ‘lộng lẫy’ thì thật là... Luân Hoán. Nếu kiếp sau trời cho làm nàng thơ, chắc chắn tôi sẽ chỉ ngay anh Luân Hoán. Xem thơ thất tình của thi sĩ gốc chanh gốc cà, đỡ bị lương tâm cắn. Không chừng lại được vài trận cười ra nước mắt!



Thu-Thuyền

ảnh trên :Nhà thơ LUÂN HOÁN qua nét cọ ĐINH CƯỜNG


In bản tin này